Kết quả 1 đến 5 của 5
  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    1

    Kỳ 1: Những đứa trẻ chuyên hoạt động về đêm

    nguồn http://vietnamnet.vn/xahoi/201008/Ky...ve-dem-927450/
    --------------------------------------
    Xen lẫn giữa những chiếc xe tải, xe đông lạnh và đội quân bốc xếp hùng hậu là những đứa trẻ 6– 16 tuổi. Khi thành phố yên giấc, bọn trẻ lao vào cuộc mưu sinh đến rạng sáng.

    Cuộc sống trong đêm

    19 giờ. Chợ đầu mối thủy sản Bình Điền (P.7, Q.8, TP.HCM) còn khá yên ắng. Tranh thủ lúc xe chở hàng chưa tới, một số đứa vạ vật trên thùng hàng tranh thủ chợ mắt để lấy sức gồng mình cho một đêm trắng mưu sinh mặc cho xung quanh lũ muỗi vo ve chực chờ. Những đứa trẻ khác lảng vảng ở khu vực bãi tập kết hàng.

    Những đứa trẻ "mót" cá ở chợ thủy sản Bình Điền.
    Ngồi trong một góc khuất, Nguyễn Thị Tho (13 tuổi) có đôi mắt trong sáng nhưng đầy dáng vẻ trầm ngâm như người lớn. Tho tâm sự, đang học dở lớp 3, nó phải bỏ học để cùng ba mẹ khăn gói từ An Giang lên thành phố kiếm sống. “Ở dưới quê nhà em nghèo lắm, làm không đủ sống thì lấy đâu ra tiền cho em đi học”- giọng Tho buồn buồn. “Có muốn đi học trở lại không?”. “Không”- Tho đáp gọn lỏn, mắt nhìn xa xăm.

    “Đi học” đối với Tho giờ đây đã trở thành thứ xa xỉ. 13 tuổi, nhưng Tho đã có “thâm niên” hơn 3 năm trong nghề.

    Đêm đến cũng là lúc cả nhà nó bắt đầu lao vào cuộc mưu sinh. Ba mẹ làm thuê cho các chủ vựa ốc, còn nó đi nhặt cá rơi vãi ở chợ. Cái nghèo, cái đói cứ bám chặt gia đình nó không tha.

    Cũng như Tho, khi nói về hoàn cảnh gia đình, Tuấn “gầy” bỗng chùn xuống. Tuấn kể, giọng ráo hoảnh: “Em là dân tứ xứ, không biết đâu là quê hương. Ba làm thợ hồ, bữa làm bữa nghỉ, còn mẹ em bị bệnh không làm được gì”.

    Trong cái chợ đêm nổi tiếng phức tạp nhất Sài Gòn này, những mảnh đời như Tuấn, Tho không thiếu. Có nhiều em quê tận Nha Trang, Phan Thiết xa hơn là Cà Mau, Bạc Liêu. Nhà nghèo, chúng làm nghề “hôi cá” để kiếm cái ăn.

    Những đôi chân nhỏ phong trần trong mưa
    0h sáng, trời bắt đầu đổ mưa. Khung cảnh phố chợ càng trở nên nhộn nhịp, “đội quân” nhí ngày một đông hơn. Chúng chen vào giữa các xe tải, xe đông lạnh đang đậu ở bãi để mót cá và “típ cá”.

    Đa phần những em nhỏ mưu sinh nơi phố chợ có tuổi đời khá nhỏ. Đứa lớn nhất khoảng 16 tuổi, nhỏ nhất mới 6 tuổi. Tuổi thơ chúng gắn liền với tiếng chửi nhì nhặng, cộc cằn của những lái buôn, cửu vạn; với mùi hôi của rác rưởi, tanh nồng của cá và những giấc ngủ mỏi mệt phong phanh giữa trời sương.

    Nhóm của Tuấn gồm Út, Thanh, Mọi, Quý, Nghiêm, Sái, Khánh… chuyên đi xúc cá thuê cho các chủ hàng. Bọn trẻ đã có sự phân chia rõ ràng, “mối” ai người nấy làm, không tranh giành.

    Sái khoe: “Em mới vào nghề 2 tháng nhưng mỗi đêm cũng kiếm được 100.000 đồng, có khi hơn”. Để có được số tiền ấy, mỗi đêm Sái phải xúc tới 3 – 4 xe cá, mỗi xe trên 3 tấn cá.

    Với bọn trẻ này, màn đêm buông xuống mới chính là ngày bắt đầu kiếm sống của chúng.
    Những đứa trẻ lanh lợi được các chủ hàng kêu ‘típ” cá, bốc hàng cho các chủ vựa cá và tiền công được trả công là những con cá ươn do vận chuyển đường dài.

    Nhưng cách mà chúng kiếm thêm thu nhập là chờ các chủ hàng lơ đễnh liền nhanh chân đá những con cá qua gầm xe khác để cho “đồng bọn” mang đi.

    Những đứa trẻ có sức khỏe yếu hơn thì đi nhặt những con cá rơi vãi ở chợ. Bọn nhỏ với bộ “đồ nghề” kiếm cơm đơn giản là một chiếc túi nilông, một đôi ủng, con mắt chúng phải nhanh, lúc nào cũng nhìn ngang, liếc dọc để tìm cá.

    Đang trò chuyện với chúng tôi, chợt thấy chiếc xe tải cập vào bãi ở đằng xa, bọn trẻ lao đến như sợ ai tranh hết phần. Chúng chui vào các ngóc ngách của những chiếc xe tải đậu san sát với nhau. Con cá nào văng ra ngoài là lập tức bị bọn trẻ túm lấy.

    Số cá chúng thu hoạch được sau một đêm vất vả mưu sinh được bán cho các chủ vựa. “Nhưng hay bị ép giá lắm”- một đứa, tuổi nhỏ nhất trong nhóm của Tuấn lên tiếng. Tuấn bổ sung: “Sau mỗi đêm như vậy, tui (tôi-PV) hay mang cá về đem ra chợ bán lẻ, kiếm được nhiều tiền hơn. Mỗi đêm, tụi tui cũng kiếm được vài chục ngàn, có hôm may mắn được cả trăm ngàn”.

    Thấy đám bạn đang tụ tập nói chuyện, một thằng bé chạy đến, mặt hớn hở. “Tao vừa hốt được 3 con cá bông nặng hơn 7kg”. Mấy đứa khác nhìn chiến lợi phẩm của bạn, ánh mắt hiện rõ vẻ thèm thuồng.

    Nó là Phúc “nhí”, một tay anh chị của nhóm. Phúc quê ở Đồng Nai, đã 4 năm gắn bó ở cái chợ này. Nhìn dáng người nhỏ nhắn, không ai đoán được nó 15 tuổi. Phúc vừa “típ cá” vừa kiêm luôn “mót cá”…

    Mưa mỗi lúc một nặng hạt, nước chảy lênh láng khắp chợ. Bọn trẻ lấy những chiếc bao tải đựng cá khoét lỗ mặc vào người, rồi lại tiếp tục lao ra mót cá.

    Mưa giúp chúng kiếm được nhiều tiền hơn vì chủ cá dễ mất cảnh giác. Chúng chỉ sợ bảo vệ chợ cá- những người “bên kia chiến tuyến”.



    *
    Trịnh Sơn- Thu Thắm

  2. #2
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Kỳ 2: “Thế giới ngầm” ở chợ cá
    nguồn http://vietnamnet.vn/xahoi/201008/Ky...cho-ca-927512/
    -----------------------------
    “Rừng nào cọp nấy”. Muốn tồn tại ở chợ cá, Tuấn và đám bạn có lúc phải trả giá bằng máu và những trận mang mã tấu giáp lá cà của những nhóm “típ cá” khác.
    Hít “keo chó”, “keo voi”

    Không ai nghĩ cậu bé có khuôn mặt dễ thương, nụ cười có duyên kia lại là một tay “típ cá” có hạng và càng không ngờ nó lại là “đại ca” của mười mấy đứa nhóc mưu sinh ở chợ đầu mối thuỷ sản Bình Điền.

    Tuấn kể, trước đây chợ Bình Điền có một nhóm anh lớn làm sếp sòng với những cái tên khá kêu như Minh “tàng”, Quang, Cha” già”, Trắng… Chúng là những tay anh chị có thâm niên kiếm sống tại chợ cá nhưng khi lớn hơn một chút thì chuyển sang “hốt” hàng của người đi chợ.

    Những đứa trẻ và "chiến lợi phẩm" trong tay
    Với suy nghĩ, “lớn thì phải làm ăn lớn”, thay vì đi mót cá, đám Minh “tàng” lại quanh quẩn các xe chở hàng, chờ thương lái sơ suất, chôm cá bỏ vào bao. Những loại cá mà chúng trộm thường có giá bán trên 50.000/kg vì vậy có nhiều hôm, tiền bán cá mà bọn chúng thu được lên đến tiền triệu.

    Đám anh lớn còn dạy bọn đàn em dùng lưỡi lam rạch bọc hàng lúc các tiểu thương chất đồ lên xe ra về, hay giả vờ đụng phải tiểu thương làm đồ rơi ra đường để đồng bọn tiện tay “đá hàng”.

    Để thêm tiền ăn chơi, đám anh lớn sẵn sàng chực chờ ngoài bãi, đợi tụi nhóc đưa hàng ra đi mang tiêu thụ nơi khác vì cá, tôm trong chợ bán lại cho chủ vựa, chỉ bằng nửa tiền so với việc bán cho các chủ ở chợ bên ngoài.

    Không chỉ vậy, liều lĩnh hơn, nhóm anh lớn còn sẵn sàng “bê” hàng của khách đi chợ khi chủ hàng đang loay hoay kiếm xe chở hàng về.

    Để có hứng thú làm việc, đám anh lớn thường hít “keo chó”, loại keo chuyên dùng dán giầy dép. Thứ khói có màu trắng đục, thơm hít vào đầu óc lâng lâng như người chơi hàng “đá”. Nếu hít thứ “keo chó, keo voi” đó vào, sau này bộ não sẽ “khô” và mất dần lý trí. Có lẽ do nghiện hút keo chó mà nhóm của Minh “tàn” từng đứa một vô khám bóc lịch.

    Tuấn cho biết, cách đây 2 tháng, nhóm Minh” tàn” sau khi hít “keo”, bèn bày mưu lấy đồ của tiểu thương đem bán nhưng không may bị phát hiện. Sau vụ trộm hàng bất thành đó, nhóm “đại ca” chợ cá này bị bắt đưa đi trại cải tạo.

    Cuộc chiến giữa băng “cá biển” và “cá đồng”

    Sau khi mấy “anh lớn” bị bắt đưa đi cải tạo, đám em út mất người cẩm đầu liền mở cuộc “lấy số”, tranh giành lãnh địa, phân chia địa bàn.

    Chợ Bình Điền có hai khu vực làm ăn khấm khá nhất là khu buôn bán hàng đông lạnh (chuyên bán đồ biển) và khu hàng tươi sống( bán cá đồng), trong đó nhóm của Tuấn quản lý khu “cá đồng”.

    Nhưng để làm “anh đại” khu chợ cá này, nhóm của Tuấn cũng phải trả giá bằng máu sau những lần tranh chấp lãnh địa.

    Thằng nhóc 15 tuổi này hào hứng kể với PV VietNamNet về lần nó và thằng bạn tên Phúc sau đêm “típ” cá thành công đang trên đường về nhà thì bị bọn nhóc bên khu “cá biển” chặn đường đánh dằn mặt. Hai đứa thay vì bỏ chạy lại rút dây nịt ra giáp lá cà với đối phương.

    Sau lần đánh đó, Tuấn “lên số” và được đám nhóc mót cá biết đến như một “thủ lĩnh” mới ở khu chợ “cá đồng”.

    Nhưng có lẽ đáng nhớ nhất, vẫn là lần Tuấn và đám nhóc khu “cá đồng” kéo sang khu “cá biển” để tính sổ với đám nhóc mót hàng.

    Chờ chủ hàng sơ hở.

    Tuấn kể sự việc sẽ chẳng có gì nếu tụi nhóc trên không ăn trộm cá để rồi nhóm của Tuấn bị bắt oan lên phòng bảo vệ …uống nước trà.

    Tuấn rùng mình nhớ lại cuộc huyết chiến: “Hai bên với gậy gộc, ống tuýt, mã tấu lao vào nhau”. Và rồi lần đó, Tuấn mang trên người hơn chục vết xẹo, còn đầu thì vá lỗ chỗ.

    Tuấn phỏng đoán, có lẽ vì lợi nhuận kiếm được sau một đêm “típ cá” lên đến gần 200.000 đồng nên mới có màn “gắp lửa bỏ tay người” nhằm xóa sổ nhóm Tuấn của đám nhóc bên khu cá biển. “Từ sau vụ đánh nhau, chỉ có những đứa con gái là được phép qua lại giữa hai khu chợ để mót cá, chứ con trai qua là tụi tui chém liền”- Tuấn nói

    Cá rớt xuống đất sẽ được bọn trẻ đá cho đồng bọn.
    Để có thể sống sót nơi chợ cá, những đứa trẻ luôn trong tư thế sẵn sàng đánh đuổi những kẻ tranh chấp “miếng cơm” của chúng. Có lẽ vì vậy mà trên người Tuấn ngoài những vết sẹo, nó còn có một hình xăm lớn nơi bả vai. Đó là dấu hiệu bước vào đời của riêng Tuấn và cũng để tỏ rõ thứ bậc trước đám nhóc nơi phố chợ.

    Khi kể về “thành tích” của mình, Phúc, một “công dân” của chợ đêm Bình Điền cũng không quên “khoe” mấy vết sẹo trên mặt sau những trận đánh nhau.

    Đa phần bọn trẻ ở đây đã từng bị bảo vệ bắt, thậm chí phải đi cải tạo vì tội ăn cắp cá hay đánh nhau. Nhưng chúng coi đó là chuyện bình thường.

    Cuộc sống nơi xô bồ, phức tạp làm chúng trở nên chai lì hơn, bạo gan hơn. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn ấy vẫn còn những mơ ước về một cuộc sống đầy đủ, được vui chơi và học hành…

    *
    Trịnh Sơn- Thu Thắm

    Kỳ cuối: “Trách bọn trẻ một, trách gia đình xã hội mười”

    “Nếu trách bọn trẻ một, thì trách gia đình, xã hội mười. Bọn trẻ không có lỗi, người có lỗi chính là những người sinh ra chúng mà không quan tâm chăm sóc”. Đó là nỗi niềm của ông Phạm Ngọc Hùng (Phó Giám đốc chợ thủy sản Bình Điền) khi trăn trở về những đứa trẻ mưu sinh nơi đây.

  3. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    3
    chẳng biết cái này có phải là do xem phim bạo lực Hàn, Nhật nhiều quá không nhỉ?

    Tèo đâu?

  4. #4
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    5
    Thật là nực cười cho những người chỉ biết chăm chăm vào đả kích móc máy người khác.
    Giỏi thì tính cách mà thay đổi hiện trạng chứ có cãi thắng Tèo cũng làm được gì đâu? (Chưa nói đến chuyện Tèo con chưa kịp vào nói câu nào về HQ đấy nhé).

  5. #5
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2

    Thật là nực cười cho những người chỉ biết chăm chăm vào đả kích móc máy người khác.
    Thì cũng phải moi lên mọi người mới tính đc cách giải quyết chứ!

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •