Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 14 của 14
  1. #11
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Bạn nói đúng lắm, tôi hiểu rồi. Lâu nay tôi cố gắng tác động vào ý chí của người khác là hết sức sai lầm. Phật đúng là cũng có cái hay như bạn nói.

  2. #12
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    204
    Tôi thường tự hỏi rằng tại sao có sự khác nhau về tư duy của 1 nhóm người giàu, và nhóm người nghèo. Người giàu cho rằng việc tiết kiệm là đúng, vừa đủ là mục tiêu hàng ngày họ hướng tới thì người nghèo lại ngược lại. Họ lại cho rằng đời sống rất ngắn, phải tiêu cho sướng, có nhiêu xài nhiêu. Hệ quả là, nếu như ai đó giải thích với nhóm nghèo rằng: việc mua 1 cái gì đó, như 1 cái nắm cửa tủ lạnh chẳng hạn, là không cần thiết, hoặc mua 1 cái xe tay ga là không cần thiết, thì không ai nghe cả. Dù cố gắng đến đâu, việc giải thích với nhóm này là thất bại.
    Tại sao ?

    Tại sao 1 cô gái xấu thường cứ cho rằng 1 cô gái đẹp thì thường kém thông minh và số phận sẽ truân chuyên ?

    Tại sao 1 người bán vé số cứ khăng khăng rằng, nếu trúng giải thì nhất quyết phải cho họ, việc đó là đúng, là phải làm ? Mặc dù thì chẳng có lí do gì phải thế cả.

  3. #13
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Trích dẫn Gửi bởi tomatonghean
    Tôi thường tự hỏi rằng tại sao có sự khác nhau về tư duy của 1 nhóm người giàu, và nhóm người nghèo. Người giàu cho rằng việc tiết kiệm là đúng, vừa đủ là mục tiêu hàng ngày họ hướng tới thì người nghèo lại ngược lại. Họ lại cho rằng đời sống rất ngắn, phải tiêu cho sướng, có nhiêu xài nhiêu. Hệ quả là, nếu như ai đó giải thích với nhóm nghèo rằng: việc mua 1 cái gì đó, như 1 cái nắm cửa tủ lạnh chẳng hạn, là không cần thiết, hoặc mua 1 cái xe tay ga là không cần thiết, thì không ai nghe cả. Dù cố gắng đến đâu, việc giải thích với nhóm này là thất bại.
    Tại sao ?

    Tại sao 1 cô gái xấu thường cứ cho rằng 1 cô gái đẹp thì thường kém thông minh và số phận sẽ truân chuyên ?

    Tại sao 1 người bán vé số cứ khăng khăng rằng, nếu trúng giải thì nhất quyết phải cho họ, việc đó là đúng, là phải làm ? Mặc dù thì chẳng có lí do gì phải thế cả.
    cái vd gái xấu dễ hiểu thôi,nghĩ thế là để tự an ủi bản thân,1 loại cảm xúc tự nhiên mà ai cũng từng trải qua là ghen tị
    nhưng đối với vụ tiền trúng thưởng,nó ko hẳn là ghen tị khi thấy người khác có nhiều tiền hoặc lòng tham,nó trở thành định kiến rồi,họ muốn chia tiền vì họ nghĩ mình cũng góp công,dù cái công đó rất nhỏ
    chung quy vẫn là mưu lợi cho bản thân.

  4. #14
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    206
    Trích dẫn Gửi bởi tomatonghean
    Tôi thường tự hỏi rằng tại sao có sự khác nhau về tư duy của 1 nhóm người giàu, và nhóm người nghèo. Người giàu cho rằng việc tiết kiệm là đúng, vừa đủ là mục tiêu hàng ngày họ hướng tới thì người nghèo lại ngược lại. Họ lại cho rằng đời sống rất ngắn, phải tiêu cho sướng, có nhiêu xài nhiêu. Hệ quả là, nếu như ai đó giải thích với nhóm nghèo rằng: việc mua 1 cái gì đó, như 1 cái nắm cửa tủ lạnh chẳng hạn, là không cần thiết, hoặc mua 1 cái xe tay ga là không cần thiết, thì không ai nghe cả. Dù cố gắng đến đâu, việc giải thích với nhóm này là thất bại.
    Tại sao ?

    Tại sao 1 cô gái xấu thường cứ cho rằng 1 cô gái đẹp thì thường kém thông minh và số phận sẽ truân chuyên ?

    Tại sao 1 người bán vé số cứ khăng khăng rằng, nếu trúng giải thì nhất quyết phải cho họ, việc đó là đúng, là phải làm ? Mặc dù thì chẳng có lí do gì phải thế cả.
    Bạn, không phải người giàu và người nghèo nào cũng có tư tưởng như bạn nói. Nhưng đúng là ở hiện tại, ở VN thì tư tưởng đó có thể nói là trội. Khi bạn giàu có, bạn không quá lo lắng về tương lai hay quan trọng việc người khác nghĩ gì về mình, tất nhiên tôi đang nói chung nhất, thì bạn hiểu tầm quan trọng của việc tiết kiệm và dự phòng, bên cạnh đó bạn vẫn có thể cố gắng kiếm nhiều tiền hơn. Nhưng khi bạn không khá giả, thì vấn đề lại có thể
    ngược lại. Tôi cũng phải nói thẳng là bệnh "sĩ" của một phần người Việt cũng là nguyên nhân. Điều này chắc bạn cũng biết, nhưng truy tận cùng căn nguyên cũng từ ý thức kém, không thể đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy xét, mà ra. Còn vấn đề sau, bạn TN trả lời cũng khá hợp lý.

    Trở về đề tài. Ta tạm xét vài tầng mức của ý thức qua ví dụ ngắn.
    1. Bạn làm mọi cách để có thể mang lại lợi ích cho mình, cho gia đình, người thân của bạn,suy cho cùng thì cũng là vì bạn.

    2. Bạn làm nhiều việc cho người khác, và bạn không quan tâm bản thân mình, bạn chê trách những người không làm như bạn.

    3. Bạn cân bằng giữa nhu cầu bản thân và nhu cầu người khác. Bạn giúp người khác để mong cầu điều
    gì đó, ở kiếp sau hay mong chờ sự giúp đỡ lại.

    4.Bạn không quan tâm lắm đến nhu cầu hay lợi ích, của bạn hay người khác, cái bạn quan tâm là đam mê của bạn, điều làm bạn thấy vui nhất vượt qua những giới hạn của vật chất. Bạn giúp đỡ người khác với một tình cảm và sự quan tâm chân
    thành, có thể là sự đồng cảm với người đó.

    5. Bạn vượt qua sự sợ hãi và những giới hạn để tạo nên số phận của mình. Bạn không thấy sự khác biệt giữa bạn và người khác. Bạn giúp đỡ người khác vì đó là chính bạn, trong một cơ thể và hoàn cảnh sống khác. Sự giúp đỡ này không điều kiện, là niềm vui, và không bị giới hạn bởi quy tắc đạo đức.

    Tạm như thế, bạn hãy chân thật xem mình giống như thế nào nhất?

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •