Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 21 đến 24 của 24
  1. #21
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Bài viết
    14
    Một quan điểm khác của người Pháp : quan điểm của Charles Ge'rand, thương nhân người Bordeaux , đã đến Huế năm 1848 với một người tên là Borel nào đó , quốc tịch Thụy sĩ ,nhân viên cảu triều đình Huế ở Batavia : Ge'rand viết trong bản trình bày gửi bộ truởng Nông nghiệp và Thương mại , hồi tháng 3 năm 1848:"..Vua nước Nam Tioutri(Thiệu trị) đã chết , để lại hai con trai .Nhưng vua không chỉ định người kế vị ,một cuộc chính biến cung đình đã đưa lên ngôi người con trai trẻ tuổi nhất của nhà vua được vua cha và các quan yêu thích hơn .Người con trai trưởng bằng lòng với ngôi thứ hai miễn là dục vọng của anh ta được thỏa mãn và được rộng rãi về vàng bạc .Hiện nay một hội đồng phụ chính đang cai trị và sẽ chấm dứt nhiệm vụ này ngay khi nhà vua trẻ Tiou-Deuck( Tự Đức )chỉ định được một người con trai trong số những người con của các bà vợ của ông.."Như vậy ,những nhân chứng chúng tôi vừa nêu đã nói ngược lại những gì được ghi trong thực lục
    2.CHÍNH BIẾN CUNG ĐÌNH
    Trong " thực lục) không có từ ngữ nào tương đương với "chính biến cung đình" . Nhưng nếu tìm kĩ , người ta có thể phát hiện nhiều văn bản phủ định " di chiếu" của Thiệu trị
    Trước hết ,chính Tự Đức đã có những lời thú nhận hết sức lí thú trong tiểu sử tự thuật khắc trên bia mộ mà vua cho xây khi sinh thời ,năm 1867: ".. Có người khuyên ta đến Nội các , để tập chính sự ; ta trả lời họ là việc ấy liên quan đến hoàng huynh.Vả lại , ta vốn tính ít nói và hay thẹn , trừ phi gặp người rất thân cận .Dù là thân phiên đại thần vào chầu gặp nhau cũng ít trò chuyện , có thể họ cho ta như đàn bà .Từ đó , mọi người ít quan hệ với ta , nhưng ta bằng lòng với địa vị khiêm tốn của mình .."
    Một số đoạn trong thực lục , liên quan đến triều Thiệu trị , xác nhận rằng Hồng bảo từng được xem là người kế vị
    Chẳng han:
    -Năm 1842 , Thiệu trị phải đi Hà nội để nhận thụ phong của triều đình Bắc kinh,đi cùng với Hồng nhậm(Tự Đức ),và giao việc triều chính cho Hồng bảo
    -Năm 1843,Thiệu trị phong cho Hồng bảo tước công;Hồng nhậm chỉ được nhận tước này vào năm sau
    -Năm 1845,khi Hồng bảo có đứa con trai đầu tiên, Thiệu trị tổ chức một đại lễ hoàng gia mà vua gọi là "ngũ đại đồng đường"
    Các giáo sĩ Pháp cung cấp thông tin cụ thê hơn về chuyện xảy ra .ông Paul Galy thuộc hội thừa sai viết"
    "..Cochinchine ngày 15-1-1852.
    Ông Hoàng Bảo,cũng gọi là An Phong , với tư cách là trưởng nam của Thiệu trị , tự nhiên đáng lẽ phải kế vị nhà vua .Và quả thật , mọi người đều chờ đợi ông hoàng lên ngôi .Nhưng ông Cais-chang(Cai trương)mà mọi người gọi là ông Qui(ông Quế), vị thượng thư đầy quyền lực ơ triều đình Huế đã cướp ngôi của ông để dành cho con rể ông ta là Tự Đức
    Giám mục Pellerin , đại diện Tông tòa giáo phận Bắc Đàng trong xác nhận:"..Cochnchine,1855-Ông biết rằng Tự Đức chỉ là con thứ hai của Thiệu trị và ông ta có một người anh cả tên là Hồng Bảo ,sau được phong tước là An Phong công .Ông hoàng này đã bị tước quyền thừa kế do thủ đoạn của quan thượng thư đầu triều Quế.Ông này muốn có một vị vua do mình đưa lên để nắm toàn quyền hơn nữa trong triều.Thật ra ông ta đã lầm vì người ta đồn rằng Tự Đức cũng chẳng nghe lời ông ta hơn người khác .."
    Sau này đại úy Ch.Gosselin trình bày luận điểm giống như vậy , song không có bằng chứng :'..Một trong những người con trai của Thiệu trị , ông hoàng Hồng Nhậm ,được vua cha chỉ định và lấy niên hiệu là Tự Đức , có nghĩa là : thừa tự đức độ .Vua mới là người thông minh , khá hiền lành ,không hề nóng giận như người tiền nhiệm , và là người hay chữ .Ông từng là học trò của hai vị quan nổi tiếng , có ảnh hưởng nhất triều Tự Đức : Nguyễn tri Phương ,người mà có lúc cầm quân chống chúng ta ở Sài gòn , rồi ở Hà nội , và Trần ? văn Quế , có con gái sẽ là vợ chính của vua .Hai nhân vật quan trọng này , cố vấn của vua Thiệu trị , đã góp phần đưa người học trò của mình lên ngôi dù nhà vua là con thứ , gây thiệt thòi cho con trưởng của nhà vua là ông hoàng Hồng Bảo .Hành động đầu tiên của Tự Đức là bắt giam anh ruột của mình và ông này đã treo cổ tự tử trong nhà giam , theo lời tường thuật chính thống .."
    Tuy nhiên, một tài liệu chưa công bố ,"ghi chú về quan hệ của ta với triều đình Huế và về một vài nhân vật của triều đình này" xác nhận thuyết này :
    "..(..) Sau cái chết của ông vua Thiệu trị đáng thương ,chắc chắn Trương đăng Quế đã đưa vua trẻ Tự Đức lên ngôi và gạt bỏ ( Hòang Bảo) , anh cả của vua .Từ đó đến ngày ông ta lui về rồi mất vào năm 1863-1864, mọi việc xảy ra đều do một tay ông ta cả "
    Những tài liệu vừa được dẫn cho phép chúng tôi đề nghị cách lí giải sau đây về cuộc " chính biến cung đình"ấy, chính biến sảy ra do xung đột giành quyền bính giữa các đại thần .Ở triều Thiệu trị , có sự thù địch ngấm ngầm giữa hai đại thần có quyền thế : Nguyễn đăng Tuân , thượng thư bộ binh.Năm 1842 , khi Thiệu trị đi Hà nội để nhận sự tấn phong của Trung hoa ,Hồng Nhậm -Tự Đức và Quế đi theo vua trong lúc Hồng Bảo ở lại Huế với tư cách là ông hoàng nhiếp chính, có Tuân phù trợ .Không may cho Hồng Bảo , Nguyễn đăng Tuân mất vào đầu năm 1845.
    Một phần thế lực của Tuân chuyển sang con ông là Nguyễn văn Giai : nhưng dù là ông quan khôn khéo ,Gia không có trọng lượng bằng Quế .Sau cái chết của Tuân , Quế có cương vị để có một uy thế không ai dám tranh cãi .Là thượng thư bộ binh , cố vấn đặc biệt của Thiệu trị và lúc nào cũng có mặt bên vua , cuối cùng là thành viên của Cơ mật viện , ông kiểm soát việc bô nhiệm quan lại và các chiếu , chế , biểu giữa nhà vua và các tỉnh thần .Ngay tứ846,Giai được bổ nhiệm tổng đốc Sơn tây và buộc phải xa rời Huế để đến nhiệm sở của tỉnh lị Sơn tây phía bắc Hà nội.Tôn thất Bạc , bị xem là thành viên chủ yếu của nhóm Giai , được cử làm tổng đốc các tỉnh Hà nội và Bắc ninh .Ngược lại, những người có úy tín thuộc cánh Quế , như Lâm duy Thiệp và Võ văn Giai , được gọi về Huế .
    Năm 1847, khi Thiệu trị qua đời ,Quế và Nguyễn tri Phương là Cơ mật viện đại thần .Lâm duy Thiệp và Võ văn Giai là Thị vệ đại thần .Đọi thị vệ có nhiệm vụ xem xét thuốc thang vua dùng và nhất là có trách nhiệm giữ các bản đồ quân sự và cả ấn tín của nhà vua
    Ở triều đình Huế, theo thông lệ , chiếu chỉ của nhà vua chỉ được coi là chính thức khi có đóng dấu của vua , chữ kí của vua chỉ là thứ yếu .Mỗi lần nhà vua cần đóng dấu lên các tài liệu.Cơ mật viện có trách nhiệm lấy quả ấn từ đội Thị vệ để dâng lên vua .Quy định ấy cho phép kiểm tra hai lần , với điều kiện các đại thần trong Cơ mật viện và Đội thị vệ không thông đồng với nhau .Vậy mà , khi Thiệu trị qua đời , có lẽ chính Quế có sự a tòng của các bạn đồng liêu trung thành với ông ta ,tức các quan trong Cơ mật viện hoặc Ngự cấm quân đã soạn di chiếu của vua chỉ định con thứ kế vị
    Như vậy, một vài đại thần , đứng đầu là Trương đăng Quế ,đã thành công trong việc đưa Tự Đức lên ngôi .Theo nghĩa ấy, họ đã thực hiện một cuộc chính biến cung đình ",nhưng điều đó chưa đủ đem lại sự chính thống cho Tự Đức.Theo truyền thống lâu đời ,vua mới còn nhân được sắc phong của hoàng đế thiên triều để quyền lực của nhà vua có tính chính thống và để nhà vua có thể cai trị đất nước
    3.LỄ PHONG VƯƠNG CỦA BẮC KINH
    Chúng tôi đã chỉ rõ ý nghĩa của sắc phong và tỷ ấn An Nam quốc vương ( vua An nam)- từ khi Gia long được thụ phong thành tỷ ấn Việt nam quốc vương-( vua nước Việt nam),đối với các triều đại và vua Việt nam.Lễ phong vương sắc phong tỷ ấn do Trung hoa ban cấp có nghĩa là Trung hoa đồng ý , những dấu hiệu này củng cố sự chính thống của nhà vua Việt nam và bảo đảm an ninh quốc gia , bởi vì lễ phong vương hàm ý rằng ; Trung hoa cam kết không tấn công Việt nam trừ khi có thay đổi nghiêm trọng ,
    Giám mục Pellerin, phó đại diện Tông tòa tại giáo phận Đông đàng trong đang ở Việt nam vào lúc lễ thụ phong của Tự Đức diễn ra ở Huế , đã hiểu rõ ý nghĩa của sự phong vương này : " ..Theo tập quán hay một luật lệ xác lập từ xa xưa , các vua nước Nam phải nhận sắc phong của hoàng đế ; và mặc dù đó chỉ đơn thuần là thủ tục , bởi vương quốc An nam độc lập với Trung hoa, song các ông hoang An nam độc lập đối với trung hoa sẽ cảm thấy thiếu cái gì đó trong vương quyền của mình nếu họ không nhận được sắc phong của hoàng đế Trung hoa và nhân dân cũng sẽ không coi ông là một ông vua hoàn toàn nếu vua không được một cường quốc bên ngoài công nhận.."

  2. #22
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Ba vị vua đầu triều Nguyễn,Gia Long-Minh Mạng-Thiệu Trị đã được thụ phong từ các sứ thần của triều đình Bắc kinh ở Hà nội ( theo ngôn ngữ chính thống là Thăng long ; theo ngôn ngữ bình dân là Kẻ chợ ),nhưng Tự Đức muốn được thụ phong ở Huế .Thực lục viết về vấn đề này như sau :"..Nguyễn đăng Giai và Tôn thất Bật đề nghị sứ bộ Việt nam thương lượng với triều đinh Bắc kinh đổi nơi làm lễ thụ phong , chuyển từ Hà nội về Huế .Họ đã nêu ba lí do sau
    -1/Vì triều Nguyễn đã rời đô từ Hà nội về Huế , nên kể từ đó Hà nội chỉ còn là một tỉnh thành .Trung hoa đã đồng ý đổi tên An nam là Việt nam
    2/Huế là kinh sư căn bản trọng địa .Nếu nhà vua đi ngàn dặm tuần du , không khỏi lo lắng về sự bất ngờ sảy ra
    3/Như vậy có thể tiết kiệm những chi phí cho chuyến đi của vua.
    ( Nguyễn đăng Giai tập tâu rằng ;nước ta từ nhà Lê trở về trước ,quốc hiệu gọi là An nam , đóng đô ở Thăng long cho nên lễ bang giao của các triều , đều thi hành ở đấy cả .Đó là chính lí ,Liệt thánh hoàng đế ta mở cõi Viêm bang , nguyên cùng với An nam riêng là một nước .Thế tổ Cao hoàng đế ta , cõi bờ thống nhất , đóng đô ở Phú xuân , gọi nước là Việt nam , đô ấp đều mới ,không còn như Đinh , Lý , Trần, Lê cũ nữa .Thăng long ở nhà Lê là Đông đô , ngày nay là một tỉnh thành , việc khác thế khác , người Thanh sao được giữ chỗ ấy để ấn định nơi bang giao .Huống chi kinh sư là nơi căn bản trọng địa , nghìn dặm tuần du , không khỏi không lo về sự bất ngờ có thể xảy ra .Lần này việc bang giao xin phát thư cho sứ bộ đệ đi ,cốt khẩn xin sứ nước Thanh về Kinh là lễ là tiện .Tôn thất Bật cũng nối tâu như thế .
    Vua cho việc quan hệ đến bang giao này là việc lớn , lại thuộc buổi đầu, vị tất nước Thanh đã nghe .Xuống chiếu cho đình thần và các quan địa phương được vua điểm chấm son hội đồng duyệt nghĩ làm bản tâu lên , thì đều cho là : làm lễ ở Kinh sư , ở ta lợi vô cùng .So sánh với sự thế , cũng có thể làm được .Vì hội họp áo xiêm .Tất thế mà nói đối với lẽ phải cũng thuận .Mà nước Thanh cùng với bản triều ta từ trước đến giờ việc giao tế không chút nghi ngờ ngăn trở , nay nếu lời lẽ khéo , lấy thành thực mà cảm người , chắc nước Thanh cũng có lẽ tất phải theo.Xin cho Lễ thần soạn sửa quốc thư, phát giao sứ bộ đệ đạt , yêu cầu sứ thần nhà Thanh thẳng một đường tới Kinh , cử hành lễ lớn .Lại dự nghĩ những lời vấn đáp , giao cả cho sứ bộ đem đi theo đó mà làm , cần sao cho lời nói đó thực hiện được , thì mới có thể trọng nơi căn bản mà đỡ phiền phí , vua y theo).
    Đè nghị này rất quan trọng , vì nó tạo ra một tiền lệ .Tự Đức tham khảo ý kiến một hội đồng gồm các đai thần về vấn đề này và hỏi ý kiến các tỉnh thần .Vì các quan trong triều và quan tổng đốc các tỉnh đều đồng ý với việc thay đổi nơi làm lễ thụ phong,vua cử một sứ bộ gồm ba sứ thần đi Bắc kinh vào đầu năm 1848.
    Sự thay đổi dường như không đặt ra vấn đề gì ở Trung hoa .Trong thư ngày 15 tháng 5 năm 1848,Forth Rouen, sứ thần Pháp ở trung hoa , thông báo vắn tắt cho bộ trưởng Ngoại giao về việc "sứ giả nước Nam" đến Trung hoa và Trung hoa cử một sứ bộ đặc biệt sang Việt nam :Forth Rouen nói về việc phong vương cho vua mới của nước Nam"
    Về các nguồn tư liệu Trung hoa ,Thực lục của triều đình Bắc kinh lúc bấy giờ ,sách Đại Thanh thực lục chỉ nói về sứ bộ với một đoạn rất ngắn ngủi , theo đó mọi việc được giải quyết " như các lần trước "
    Chính Lao sùng Quang , án sát tỉnh Quảng tây , được phong làm chánh sứ cầm đầu sứ bộ đặc biệt có nhiệm vụ làm lễ tấn phong.
    Sau hơn một tháng đi đường trên đát Việt nam , ông ta đến Huế (Kinh đô cũng có tên gọi là Phú xuân )ngày 5-9-1849, với một đoàn tùy tùng khoảng 140 người
    Hai bài viết của các thừa sai Pháp kể lại nguyên nhân sự thay đổi nơi làm việc và cuộc thăm viếng của sứ bộ Trung hoa
    Giám mục Pellerin viết :''..cho đến nay , lễ thụ phong tiến hành ở Kẻ chợ , xưa kia là kinh đô của vương quốc và là nơi ở của các nhà vua , và kể từ khi cả Đang ngoài và Đàng trong hợp lại thành một nước với kinh đô là Huế nằm ở phía Bắc Đàng trong , ba vị vua còn đi ra Kẻ chợ để gặp các sứ thần Trung hoa ở đó .Khi vua Tự Đức lên ngôi , các quan đã xin vua yêu cầu sứ giả của thiên tiều đến làm lễ tấn phong cho nhà vua ngay tại Kinh đô: hình như người ta còn sẵn sàng không cần tuân theo thủ tục tấn phong .Sau vài cuộc thương lượng , Trung hoa đã chấp nhận yếu cầu của nhà vua mới và ngay sau khi tin tức về sự nhượng bộ này đến An nam , người ta đã vội vàng sắp xếp để sứ bộ nước ngoài có một ấn tượng về sự lớn mạnh của vương quốc An nam.."
    Hai năm sau , năm 1851 , giám mục Retord soi sáng thêm :".. Một tai họa đầu tiên cho đất nước này là chuyến đi của sứ giả Trung hoa , họ đã đến đây vào khoảng giữa năm ngoái , do hoang đế trung hoa cử để mang sắc phong vương cho ông vua nhỏ của chúng ta .Theo tập quán , sứ giả chi đi đến kinh đô cua Đàng ngoài và vị vua phải từ Đằng trong đi ra .Nhưng ( ông vua hiện nay.. sợ rằng nhân dịp mình ra Bắc ,anh cả của ngài sẽ lợi dụng lúc ngài vắng mặt để lên chiếm ngôi nên không dám ròi khỏi trung tâm đất nước ; chính vì vậy , nhà vua đã yêu cầu và được cho phép khỏi phải thân hành ra Đàng ngoài , và các sứ giả Trung hoa phải vào tận Phú xuân để thi hành nhiệm vụ)
    Lễ thụ phong diễn ra long trọng ngày 10-9-1849.Giám mục Pellerin cung cấp các chi tiết như sau''.. Ngày lễ thụ phong đã được định là ngày 22 tháng bảy Âm lịch ,địa điểm hành lễ là cung điện nơi vua cho các quan triều yết.
    " .. buổi sáng , sáu phát đại bác báo cáo là sứ thần vừa rời cung quán và sau đó không lâu chín phát đại bác nữa cho biết họ đã đến cổng thành nội .Tự Đức đã đến đó : vua ra ngoài cổng thành để đón sứ thần ; vừa thấy nhà vua , các sứ thần bên trái : sắc phong của hoàng đế được đặt trên một cái bục hay bàn thờ , giữa hương trầm nghi ngút; lúc đó vị quan phụ trách nghi lễ báo cho vua Tự Đức bước lên và Tự Đức đến trước bàn hương án phủ phục năm lần sau đó vua vẫn tiếp tục quỳ gối .Viên chánh sứ cầm lấy sắc phong và đứng giữa bục truyền đọc sắc phong rồi trao lại cho nhà vua ; vua giơ cao tờ sắc lên đầu , quỳ lạy một cách long trọng; sau đó bằng sắc được trao cho một ông hoàng và nhà vua phải chào một lần nữa bằng cách phủ phục năm lần .Xong việc đó ,Tự Đức tiễn các sứ thần ra đến ngoài cổng thành và ai về nhà ấy theo thứ tự lúc họ đến.."
    Mặc dù có vẻ vô thưởng vô phạt , nghi thức này mang hai điều quan trọng .Một mặt , nó diễn ra ở Huế , kinh đô của Tự Đức ,thay vì diễn ra ở Hà nội , nới nó diễn ra liên tục từ ngày Việt nam độc lập vào thế kỉ thứ 10 tới đến vua Thiệu trị năm 1842, đánh dấu một bước ngoặt có ý nghĩa là Trung quốc hoàn toàn thừa nhận một triều đại hoàn toàn tách rời khỏi triều Lê
    Mặt khác , về nội trị no cho phép Tự Đức khẳng định tính chính thống của mình mà khỏi phải đi xa tạo cơ hội cho những người chống đối lợi dụng , như giám mục Retord đã ghi nhận
    Trong ba năm , từ tháng 11-1846 đến tháng 9-1849,như vậy là vua mới có vẻ đã củng cố quyền lực của mình .Quyền lực tương đối .Mới hai mươi mốt tuổi ,không có kinh nghiệm chính trị ,Tự Đức được 4 vị đại thần ủng hộ ,tong đó có người đứng đầu ,Trương đăng Quế thục sự là quan phụ chính.Mặc dù vậy ,nhà vua vẫn phải tính đến phản ứng của người anh là Hồng Bảo .Bằng hành động và thậm chí , chỉ bằng sự hiện diện của mình ông hoàng này đe dọa tính chính quyền Tự Đức .Vả chăng , một nước không thể có hai vua ..Một sự đụng độ nghiêm trọng với Hồng Bảo nhất thiết phải nổ ra.

  3. #23
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    3
    4.HỒNG BẢO: ÂM MƯU ,THẤT BẠI VÀ HẬU QUẢ
    Như vậy,vấn đề chính thống của Tự Đức nổi lên trở lại khi Hồng Bảo bắt đầu 'có âm mưu"-nếu ta chấp nhận quan điểm của chính quyền Tự Đức -hoặc đòi hỏi quyền chính đáng của mình nếu ta đứng về phía Hồng Bảo và những người ủng hộ ông ta.Cuộc xung đột giành ngôi này bề ngoài chỉ gói gọn trong phạm vi hoàng tộc và triều đình ,và do đó , có vẻ như không có ý nghĩa xã hội gì lớn lắm ,nhưng âm hưởng cua nó về lâu dài ,vượt xa khỏi khuôn khổ triều đình.
    Hồng Bảo , con trai trưởng của Thiệu trị ,sinh ngày 14-6-1829.Năm 1838,khi được 9 tuổi thì mẹ mất .Ông là người thê chất cường tráng và nhất là có vẻ rất đường bệ ,uy nghi.Ông lấy vợ năm 1842 hay 1843,lúc ông 13 tuổi và có bốn người con -con trai trưởng sinh năm 1845.Cho tới phút cuối cùng khi Tự Đức lê ngôi ,ai cũng tưởng ông sẽ là người kế vị Thiệu tri, theo đúng quyền thừa kế trưởng nam
    Vào ngày đăng quang của Tự Đức ,Hồng Bảo đang dự buổi lễ ấy đã ngất xỉu:'..Hông Bảo uất ức đến nỗi thổ huyết rất nhiều và ngã ngất đi trong phòng yết triều .Người ta vực ông dậy và đỡ ông lên để dự buổi lễ đến hết .."
    Sau đó Hồng Bảo tìm cách tiếp xúc với các thừa sai và giáo dân với hi vọng lật đỏ em trai mình , theo lời kể của giám mục Pellerin
    "..Huế , ngày 26-11-1848.
    Con trai thứ của nhà vua , tên Nhậm , độ 19 hay 20 tuổi , lên ngôi và lấy niên hiệu là Tự Đức ;anh cả của người , tên An Phong , bị phế truất , hoặc do di chiếu của Thiệu trị , hoặc do đình thần.Người ta nói nguyên nhân ông bị gạt ra là vì ông ít thông thạo Hán học và có bản tính xấu .Dù sao,tôi biết rằng ông ta đã nhiều lần tìm cách lấy lại ngai vàng mà đáng lẽ ong phải được hưởng theo quyền thế tập, và ông muốn lôi kéo chủ yếu là giáo dân theo phe mình bằng cách hứa với họ , chẳng những quyền tự do hành đạo mà cả sự ủng hộ của chính thế lực của ông để cải giáo toàn vương quốc theo đạo Thiên chúa .."
    Giám mục Retord,đại diện Tòa thánh giáo phận Tây đang ngoài ,rất lo lắng về nhưng lời đề nghị của Hồng Bảo với giáo dân;ngày 25-5-1851 , trong thư gửi Hội truyền giáo nước ngoài ,ông viết:'..Tuy nhiên, ,một lá thư của giám mục Pellerin , đề ngày 23-2, gây cho chúng tôi những âu lo nghiêm trọng .Giám mục báo với chúng tôi rằng ảnh cả của vua ,ông hoàng Hồng Bảo,tự cho mình là người thừa kế chính đáng của vua An Nam ,lần đầu đã tìm cách trốn đi không biết là đi đâu ,song không thành công ,chắc ông định tìm người giúp đỡ để cướp ngôi vua ,lần thứ hai ông đã trốn thoát ;rằng nhà vua hết sức nghi ngờ người công giáo đã giúp đối thủ của ông trốn thoát ;rằng những người gợi ý cho vua nghĩ vậy là những vị quan già ,thù định với Công giáo và dược nhà vua hoàn toàn tin cậy ;rằng ,vì vậy , vua rất căm tức các tân tòng cảu ta và sau nhiều cuộc họp với các vị thượng thư để bàn về vấn đề chúng ta ,vua có ý định thanh toán dứt khoát tôn giáo của chúng ta.."
    Cuối tháng Giêng năm 1851,Hồng Bảo lợi dụng dịp Tết , đã bắt tay thực hiện ý đồ của mình .Phần thứ nhất trong kế hoạch cảu ông là trốn đi Singapore.Nhưng ông bị bắt ngay từ trước khi xuống thuyền,như linh mục Galy kể lại:'..Cuối tháng Giêng năm 1851 , trong những ngày Tết nguyên đán ,ông bị bắt ngay rtong lúc đang chuẩn bị đi trốn ;ông có ý định đi Singapore để xin người Anh giúp đỡ,Một chiếc ghe nhỏ chờ ông ở ven con sông nhỏ chảy sát tường phủ thự của ông, trong lúc chiếc thuyền to có nhiệm vụ đưa ông đi Singapore đang chuẩn bị rời một bến cảng gần đó .Ghe và thuyền đều bị bắt giữ, người ta tìm thấy nhiều vũ khí và lương thực đủ loại ,nên không còn nghi ngờ gì nữa về những ý định của ông hoàng định giành ngôi .dưới triều Minh Mệnh ,chắc chắn ông bị xử lang trì ngay tức khắc; toi không hiểu vì sao binh sĩ chỉ được lệnh canh chừng .Lúc ông thấy âm mưu bại lộ, ông tìm cách tử tự ; bị gia nhân ngăn lại , ông quyết định phó mặc cho sự khoan hồng của nhà vua ."
    Giám mục Pellerin trình bày sự kiện một cách chi tiết hơn:".. Ông hoàng An Phong ( Hồng Bảo)đáng thương không cam chịu sự thất sủng của mình và không ngừng tìm cách lật đổ ngôi vua của em trai mình .ông cũng biết rằng ông hoàng nhiều lần cầu thân với chúng ta; nhưng tôi luôn luôn trả lời người Công giáo không phải là những kẻ âm mưu .Thế là ông hoàng quay sang hướng khác và ông đã tìm thấy những kẻ bất mãn để tam gia vào mưu đồ của ông ,và những kẻ có tham vọng trông cây vào những lời hứa hẹn của ông ta.Một hôm , ông ta họp bạn đồng minh uống máu ăn thề.Đó là nghi thức thông dụng ở sứ này giữa những kẻ cùng nhau cam kết , thề nguyền không bỏ nhau , cùng dự mưu vào một chuyện bí mật.."

  4. #24
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    5
    "..Sau lễ tuyên thệ, vài người trong số họ đi ra nước ngoài , có lẽ để tìm bạn đồng minh .Một người đi từ Xiêm và Campuchia về, cùng đi với một nhà sư mà ông ta lôi kéo theo mình và ông ta đối sử với nhà sư không được tử tế gì lắm .Vừa về tới đất An nam nhà sư bất mãn đi tố cáo đồng bạn với quan .Họ bắt anh ta khi anh ta đang ngủ , trói chặt lại , nhốt trong cũi rồi đưa anh ta về kinh đô ,vẫn nhốt trong cũi như một con thú dữ .Anh chàng khốn khổ ấy bị tra tấn đã khai ra hết .Hình như anh ta về để báo tin một chiếc tàu sắp đến ;và quả thật , vào đầu tháng ba, một chiếc tàu nhỏ , không biết thuộc quốc tịch nào đến đậu ở bến cảng đối diện với kinh đô ;tàu được vũ trang ,trên tàu có nhiều người thuộc đủ mọi quốc tịch ,người Tàu , người Xiêm ,người An nam , người ta đồn có cả người Âu .Không thấy ai đến liên lạc với mình , người trên tàu vội vàng ra khơi ...Tuy nhiên, nhiều người đã bị bắt ;bọn thám báo được tung khắp nơi ,vụ âm mưu đem ra nghi án và cuộc xét sử kéo dài ba bốn tháng...

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •