Trang 3 của 12 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 114
  1. #21
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    0
    LỰC LƯỢNG TRÊN BỘ BẮC VIỆT NAM
    BAN THAM MƯU - THAM MƯU PHÓ HẬU CẦN
    TRUNG TÁ MULTRIER

    PHIẾU

    1/ Việc chiếm đóng ĐIỆN BIÊN PHỦ không thể ngăn cản hay chí ít là gây trở ngại đáng kể cho hoạt động của Việt Minh sau này ở Lào, bằng cách làm cho chúng không lấy được gạo trong vùng ấy.

    Nhưng nếu quân Việt hoạt động chống ta ở LAI CHÂU và ĐIỆN BIÊN PHỦ, chúng có thể được tiếp tế qua đường 41 mà chúng ta sẽ không thể liên tục cắt đường này được.

    2/ - Không thể chiếm ĐIỆN BIÊN PHỦ bằng cách xuất phát từ LAI CHÂU, bới ta cần đến 6 ngày trong khi quân Việt, khi được báo động, có thể mang quân đến ngay trong vòng ba ngày. Lúc đó cần có một hành động mạnh, cần huy động nhiều phương tiện và vũ khí trang bị nặng mà chúng ta không mang đến được.

    3/ Việc chiếm ĐIỆN BIÊN PHỦ có thể tiến hành một cách bất ngờ. Nó cần đến: 2 tiểu đoàn dù vào ngày thứ nhất buổi sáng, 1 tiểu đoàn thứ ba vào ngày thứ nhất buổi chiều, 1 tiểu đoàn thứ tư vào ngày thứ hai.

    Sẽ cần gửi thêm 1 tiểu đoàn thứ năm để sân bay được khôi phục trong vòng 10 ngày, đồng thời phòng thủ chống lại 3 tiểu đoàn Việt có thể can thiệp trong thời hạn ấy.

    Các vần đề hậu cần có liên quan có thể được giải quyết không có khó khăn lớn.

    4/ Để giữ được ĐIỆN BIÊN PHỦ chống lại đại đoàn 316, cần có quân số khoảng 9 tiểu đoàn và 2 đại đội pháo. Để đưa tất cả lực lượng ấy vào vị trí trước khi 316 đến, cần huy động toàn bộ nỗ 1ực của cả hàng không dân sự và quân sự; cần sử dụng được sân bay sau 10 ngày và cần chiếm ĐIỆN BIÊN PHỦ một cách bất ngờ trong những ngày sắp tới (khoảng ngày 10 - ngày 12 tháng 11) .

    5/ Việc chiếm ĐIỆN BIÊN PHỦ với lực lượng mạnh sẽ không ngăn được Việt Minh bao vây và tiêu diệt các lực lượng hiện có của Z.O.N.O., quân Việt có thể nhanh chóng chốt chặn giữa ĐIỆN BIÊN PHỦ và LAI CHÂU một cách dễ dàng và làm cho hai chiến trường bị tách rời nhau.

    6/ Bởi vì không thể phòng thủ LAI CHÂU bằng bất cứ cách nào, cần rút bỏ lập tức bằng cách dùng máy bay chở về toàn bộ các đơn vị F.T.E.O. ((Force terrestres de l’Extrême-Orient (Lực lượng trên bộ Viễn Đông)) (tiểu đoàn 2 Tabor, bộ tư lệnh Z.O.N.O. và tiểu đoàn 2 lính dù Thái).

    Trung đoàn 301 có thể đến PHONG XA LỲ.

    Sẽ phải giải tán lực lượng bổ sung và lấy lại vũ khí của họ.

  2. #22
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Thứ bảy ngày 7 tháng 11

    Báo L’Express đăng phần kết luận của loạt bài nghiên cứu do một tướng ba sao ký tên và thực chất do tướng Salan viết dưới nhan đề: SỰ THẬT VỀ ĐÔNG DƯƠNG.

    Năm 1953, quân đội của tướng Giáp được tổ chức chặt chẽ và được chỉ huy tốt hơn bao giờ hết. Nó có cán bộ xuất sắc. Đó là một quân đội có học thức hoàn hảo và có tinh thần cao. Những người cộng sản đã gieo cho quân đội này một niềm tin chính trị và đó là thứ chất kết dính vững chắc.

    Ngày nay, tướng Giáp hình như có một công cụ chiến tranh đủ mạnh để trong thời gian ngắn nữa có thể chuyển sang giai đoạn chót trong kế hoạch giải phóng của ông: Giai đoạn tổng phản công (...).

    Việt Minh được tổ chức như vậy về mặt quân sự và kinh tế. Cái phong trào mà người ta thường tìm cách giới thiệu như là một tập hợp những băng phiến loạn trong thực tế là cả một dân tộc đang chiến đấu. Hơn nữa, chính thông qua chiến tranh mà Việt Minh đã từng bước xây dựng một cơ cấu chính trị kinh tế làm cơ sở cho quân đội của mình. Người Pháp cần đánh giá đối thủ đúng tầm vóc thực tế của họ, dù người Pháp muốn định hướng chính sách của mình ở Đông Dương ra sao đi nữa.

    Chủ nhật ngày 8 tháng 11

    Chấm dứt cuộc lưu vong tự nguyện, quốc vương Campuchia trở về Phnom Penh.

    Thứ tư ngày 11 tháng 11


    BÁO CÁO CỦA NICOT


    Trong cuộc họp chuẩn bị do tướng Cogny chủ trì, Nicot tỏ ý rất dè dặt vè khả năng thực hiện nhiệm vụ của mình vì khoảng cách giữa Hà Nội và Điện Biên Phủ, vì hình thế địa lý của lòng chảo, vì phụ thuộc vào thời tiết do hình thể trên và do vùng cao gần như không được trang bị gì về phương tiện hướng dẫn vô tuyến.

    Ông nhấn mạnh sự kiện là bởi việc tiếp tế cho đội quân đồn trú chỉ có thể thực hiện bằng máy bay, nên phương tiện của toàn bộ máy bay dân sự sẽ gần như bị thu hút hết vào chiến dịch này, ảnh hưởng tai hại cho các địa bàn khác; sự kiện thứ hai, sân bay, dù sẽ được tu sửa, vẫn không chịu nổi số lượng lớn máy bay lên xuống vào mùa mưa. Một vòng bay đi và về của một chiếc Dakota đến Điện Biên Phủ cần 3 giờ và 3 giờ 15 phút giờ bay. Như vậy trọng tải trung bình của một giờ bay là từ 0,850 đến 0,900 tấn, trong lúc đối với Nà Sản là 1,700 tấn.

    Địa thế quanh lòng chảo đòi hỏi phải bay cao ít nhất 1.700 bộ và nếu quanh lòng chảo có mây dày đặc, phi công phải chọc thủng màn mây một cách khó khăn và do đó máy bay phải bay khá thưa ra, lượng máy bay đi và về bị giảm nhiều. Nhịp độ máy bay hạ cánh có thể kéo dài từ năm, mười phút đến mười, mười lăm, thậm chí hai mươi phút.

    Cuối cùng, vì chỉ có một sân bay duy nhất nên nó có thể nằm dưới tấm pháo địch, hoặc trong trường hợp tấn công, nằm trong tầm đạn của các vũ khí tự động. Và lúc đó, sẽ không sử dụng được sân bay.

    Ngày 12 tháng 11

    Đại tá Berteil từ Sài Gòn ra giải quyết các vấn đề chi tiết của chiến dịch. Ông mang theo một chỉ thị mật gửi riêng cho tướng Gilles. Để chiếm đóng Điện Biên Phủ, Gilles sẽ được bảo vệ từ rất xa bởi lực lượng dân quân và tiểu đoàn Tabor số 2 ở Lai Châu. Hệ thống phòng thủ Điện Biên Phủ phải bảo vệ được sân bay, không kể vòng rào các cứ điểm, và lập căn cứ cho 5 tiểu đoàn trong đó 2 tiểu đoàn phải sống được trong điều kiện lưu động.

  3. #23
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    118
    Thứ năm ngày 12 tháng 11


    NỖI LO LẮNG CỦA COGNY


    Thư riêng của Cogny gửi Navarre:


    "Nếu không vì cái bản đồ chính trị ở xứ Thái, với những ảnh hưởng của nó đối với việc điều động lực lượng dân quân nói chung, thì với tư cách tư lệnh các lực lượng trên bộ Bắc Kỳ, tôi sẽ chỉ có thể phản đối cuộc hành quân (chiếm Điện Biên Phủ). Ở cấp của đại tướng, có những lý do chiến lược buộc phải thực hiện nó, nhưng, trong thực tế những lý do ấy không liên quan gì đến vùng đất mà đại tướng đã giao cho tôi".

    Trước Hội đồng Bộ trưởng, ông Laniel cho biết ông không nhất thiết cần có một giải pháp quân sự ở Đông Dương và tuyên bố: "Cũng như Hoa Kỳ ở Triều Tiên, chúng ta không đòi đối phương phải đầu hàng vô điều kiện mới nói chuyện với họ (...). Nếu có một giải pháp danh dự trong phạm vi tại chỗ hay quốc tế, nước Pháp sẽ vui mừng đón nhận một giải pháp chính trị cho cuộc xung đột".

    Thứ sáu ngày 13 tháng 11

    Hội đồng Quốc phòng họp. Quyết nghị của Hội đồng sẽ là nội dung lá thư của Tổng Thư ký thường trực Hội đồng Quốc phòng gửi ông Jacquet ngày 21 tháng 11.

    Thứ bảy ngày 14 tháng 11

    Chỉ thị mật liên quan đến cuộc hành quân Castor.

    Chủ nhật ngày 15 tháng 11

    Ông Jacquet đến Sài Gòn.

    Ở Paris, chuẩn đô đốc Cabanier được Tổng thống và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng mời đến và giao nhiệm vụ bí mật đi gặp tướng Navarre, sáng hôm sau, ông đáp máy bay đi Sài Gòn.

    VẬN TẢI GẠO.

    Navarre ra lệnh nghiên cứu cuộc tấn công một đầu mối giao thông chủ yếu ở cách Hà Nội 120 km về phía Tây Bắc, nhưng phương tiện dành cho nó không đủ thực hiện, vì ông muốn, bằng mọi giá, giành lại quyền chủ động ở phía Nam vĩ tuyến 18 với một ý đồ mà chỉ có ông và ban tham mưu của ông hiểu và bảo vệ. Ông cũng chuẩn bị một cuộc hành quân tấn công trên cả lượt đi và lượt về, chỉ cách Hà Nội 60 km về phía Bắc; nhưng những phương tiện ông dành cho nó cũng không đủ, cũng vì lý do trên. Sự thật là những cuộc hành quân như vậy cũng chẳng ích lợi gì vì Việt Minh sẽ đi đường khác, phía trên hay bên cạnh đó, bởi vì Việt Minh qua đâu cũng lọt.

    Thứ ba ngày 17 tháng 11

    Họp chuẩn bị cuộc hành quân Castor ở Hà Nội, do tướng Navarre chủ trì. Dự họp có các tướng Bodet, Cogny, Masson, viên phó của Cogny, Dechaux, chỉ huy trưởng không quân Bắc Việt Nam và Gilles, được chỉ định chỉ huy đoàn quân không vận, các đại tá Berteil, phó phòng hành quân của Navarre và Bastiani, tham mưu trưởng của Cogny.

  4. #24
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    1
    Thứ bảy ngày 21 tháng 11

    Trong giai đoạn 2 của Castor, không quân cố gắng tăng cường độ nhảy dù bằng cách bay trên địa phận nhảy dù thành từng tốp năm hay sáu chiếc Dakota. Nhưng để cách làm này đem lại sự cải tiến chắc chắn, thì cả một dây gồm 24 lính dù phải có thể rời máy bay cùng trong một lần bay qua. Cần ít nhất là một phút. Nhưng với tốc độ chậm, chiếc Dakota cũng vượt hơn 3km. Địa bàn bị trải ra quá rộng. Chỉ thả dù được phân nửa quân số và quay trở lại lần thứ hai. Một máy bay đơn độc linh hoạt hơn một phi đội năm hay sáu chiếc: Có khi cần đến nửa giờ để tất cả nhảy dù xong nếu như họ thuộc một tốp. Cách làm thể nghiệm trên vì thế bị bỏ.

    Cuối ngày thứ hai, máy bay vận tải đã cho nhảy dù 4545 người và 190 tấn hàng với 248 vòng bay, có B26 bảo vệ. Ban chỉ huy không quân được hình thành. Nó mang tên "Torri Đỏ", tên gọi tắt của Torricelli, nhà vật lý đã phát minh hậu quả của áp suất khí quyển. Ban chỉ huy này bắt đầu phối hợp hoạt động của máy bay chiến đấu. Máy bay tiêm kích được dùng để tấn công các trục đường giao thông.

    Toàn bộ quân đội nhân dân có 6 đại đoàn bộ binh, mỗi đại đoàn có 3 trung đoàn, lực lượng phòng không và các đơn vị vận tải, 7 trung đoàn độc lập, 27 tiểu đoàn cấp tỉnh, 143 đại đội cấp huyện và 1 đại đoàn nặng được cơ giới hóa một phần, gồm các đơn vị pháo binh và công binh thường là các đơn vị rời. Ngoài ra cả nước có 50.000 du kích, 170000 chiến sĩ tập hợp thành bốn khu quân sự, dưới quyền một bộ tổng tham mưu có các bộ phận lãnh đạo chính trị, tình báo và hậu cần, quân nhu trực thuộc.

    Chắc chắn là ông Giáp đã đọc các quy tắc quân sự của Tôn Tử. Ông ta còn lấy quy tắc này của Tôn Tử làm của mình: “Nếu chiến tranh diễn ra trên chính đất nước của ngươi, và nếu kẻ thù đem tất cả lực lượng tràn vào khi ngươi chuẩn bị chưa xong, hãy nhanh chóng tập hợp quân đội nhờ các nước láng giềng cứu giúp, chiếm ngay những nơi địch thèm muốn, xây dựng các vị trí ấy thành nơi phòng ngự, cho dù chỉ để tranh thủ thời gian, hãy quấy rối các đoàn xe địch, hãy ngăn chặn đường đi để địch đến đâu cũng bị phục kích và phải đánh để tiến lên. Nông dân đóng góp nhiều và giúp ích cho ngươi hơn là chính binh sĩ của ngươi. Hãy làm cho nông dân hiểu là họ phải ngăn chặn không cho địch cướp của cải của họ, bắt cha mẹ, vợ con họ. Đừng chỉ ở trên thế phòng ngự, hãy ném quân du kích vào hậu phương địch, đánh liên tục làm địch mệt mỏi, khi ở phía này, khi ở phía kia. Phải làm địch ân hận vì sự táo bạo của chúng và buộc phải rút lui, chỉ thu được chiến lợi phẩm duy nhất là nỗi nhục chiến bại".

    Chủ nhật ngày 22 tháng 11

    Trên sân bay đã được san phẳng một phần, ngày hôm đó chiếc Beaver đầu tiên đã hạ cánh, chở đầy xe đạp. Đó là một chiếc máy bay nhỏ, cánh cao, được nghiên cứu ban đầu để dùng cho các nhân viên lâm nghiệp trong rừng Canada, ở đây máy bay này được dùng như tắc xi. Nó hạ cánh và cất cánh gần như ở đâu cũng được. Nó đơn giản và chắc chắn, nên đã làm giàu cho người sản xuất ra nó. Chiếc Beaver chở thương binh ở lượt về. Một nhóm sĩ quan chờ chiếc Beaver thứ hai đã được thông báo. Trong số sĩ quan này có Gilles, đang vui vẻ. Để đùa vui, bằng một động tác của người quen chơi bóng bầu dục, ông quật ngã xuống đất người phóng viên một tạp chí chính thức ở Sài Gòn, cô Brigitte Friang dũng cảm, cô đã nhảy dù xuống hôm qua. Cogny bước ra từ chiếc Beaver thứ hai.

  5. #25
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Thứ hai ngày 23 tháng 11

    Trích một văn thư của tướng Blane gửi Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng:

    “Cho đến nay, bộ tư lệnh đã luôn luôn thận trọng tránh can dự vào lĩnh vực chính trị. Theo sự chỉ đạo của chính phủ, bộ tư lệnh đã cố gắng tăng cường về quân sự ở Đông Dương, nhưng không bao giờ giấu rằng giải pháp (cho vấn đề Đông Dương) không thể trông cậy ở một chiến thắng của quân đội chúng ta. Nhiều lắm chỉ có thể lợi dụng những thành công cục bộ, để tìm cách thương lượng.”

    Vấn đề lớn chính trị hiện nay vẫn là Cộng đồng Phòng thủ châu Âu và các phe không thống nhất với nhau. Washington thông báo không chính thức là một hội nghị sắp được triệu tập ở Bermudes gồm Tổng thống Eisenhower, ngài Winston Churchill và người đứng đầu Nhà nước Pháp. Phần còn lại, Navarre đã biết rồi.

    Từ ba ngay nay, những người ủng hộ và những người phản đối C.E.D. (Cộng đồng Phòng thủ châu Âu) đối dầu với nhau ở điện Bourbon. Le Canard Enchanné (tạp chí châm biếm của Pháp - ND) vừa đăng trong số ra tuần này một tranh biếm họa có những chính khách trong một ván đấu vật tự do. Trong số các đấu thủ có tướng De Gaulle, bị ông Antoine Pinay tóm cổ và ông Van Delbos bẹo tai.

    Trong cuộc họp báo ngày 12 tháng 11, tướng De Gaulle đã nhắc lại ý kiến phản đối quân đội châu Âu. Bởi vì vòng một cuộc bầu cử Tổng thống sẽ bắt đầu ở Versailles ngày 17 tháng 12, các ứng viên muốn kế vị ông Vincent Auriol bắt đầu cuộc vận động tranh cử của họ một cách kín đáo.

    Trong ngân sách 1954 mà Bộ trưởng Tài chính, ông Edgar Faure, đã trình bày ngày 5 tháng 11 có dự kiến 100 tỉ chi phí chiến tranh. Giới đại học than phiền họ bị hy sinh cho các nhà quân sự và các quan tòa và họ đã bãi công ngày thứ hai ngày 9 tháng 11.

    Ông Joseph Lamel phải thuyết phục bạn ông là Douglas Mac Arthur, là người có nhiều ảnh hưởng đối với tướng Eisenhower, về sự cần thiết của kế hoạch Navarre và trình bày là Pháp phải từ bỏ kế hoạch này vì thiếu kinh phí. Đến mức là ta sắp bỏ Đông Dương vì không còn đủ sức. Ông Laniel tuyên bố trước Quốc hội ngày 27 tháng 10: "Chính phủ của tôi sẵn sàng nắm lấy mọi cơ hội đề thực hiện hòa bình, dù cơ hội ấy gặp được ở Đông Dương hay trên bình diện quốc tế". Nỗ lực duy nhất có thể yêu cầu ở nước Pháp là tiếp tục giữ vững bên đó một thời gian nữa với những con người, nhưng không phải là với tiền bạc nữa"?

    Ở Ma rốc, rối loạn gia tăng, có những vụ mưu sát. Một vụ phá hoại đường sắt Casablanca - Alger làm nhiều người chết. Đến lượt Si Bekkai, cựu Tổng trấn Sefrou, từ chối không chịu công nhận vua mới của Thổ Nhĩ Kỳ do nước Pháp áp đặt sau khi truất phế và đưa Sidi Mohamemd Ben Youssef đi lưu vong.

    Ở Tunis, không khí bớt căng thẳng, 20 người Tuynidi được ra khỏi trại giam Tataouine, chế độ giam giữ ở đó cũng dịu bớt. Tổng trú sứ mới, ông Voizard, vừa thay ông De Hauteclocque, tìm cách xóa cấp vết các vụ càn quét và tìm một cơ sở thỏa thuận.

    Ở Angiêri, không gì xảy ra, ít nhất, người ta tưởng là vậy. Tổ chức đặc biệt, thành lập năm 1947 tại đại hội của Phong trào vì sự thắng lợi của các quyền Tự do dân chủ (M.T.L.D) do Messali Hadj chủ trì, hình như đã bị đè bẹp. Những thành viên của tổ chức này mà chưa bị bắt đều đã bỏ trốn vào chiến khu; họ nghe từ khắp nơi vang tiếng kêu đòi cách mạng và bắt đầu tích lũy vũ khí.

  6. #26
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Thứ tư ngày 28 tháng 11

    Sân bay Điện Biên Phủ được công nhận dùng được cho máy bay Dakota.

    Khối cơ động chiến lược của Việt Minh chuẩn bị rời vùng châu thổ.

    Đô đốc Cabanier trở về Paris.

    Nhận lệnh của tướng Võ Nguyên Giáp.

    Sau đây là chi tiết những dự báo của thiếu tá Levain. Đối với đại đoàn 316, trung đoàn 98 và ban chỉ huy đại đoàn đã xuất phát ngày 24 tháng 11, có lẽ sẽ đến Tuần Giáo trong đêm 8 rạng ngày 9 tháng 12; trung đoàn 174 bị chậm trễ vì máy bay ném bom. Một đại đội công binh phải xây cầu trên sông Đáy ở Vạn Yên; một đại đội khác, làm hai phà ở quãng Phúc Yên và Yên Bái để 6000 người có thể qua sông chỉ trong một đêm, kể từ ngày 3 tháng 12.

    Đại đoàn 308 đang có nhiệm vụ ở châu thổ được lệnh chuẩn bị qua sông Hồng về phía Tây Bắc và mang theo một đội 250 chuyên viên để chuẩn bị chiến trường. Cuối cùng, đại đoàn 304 bắt đầu chuyển quân về phía Vạn Yên.

    Nhiều thông tin khác liên quan đến vấn đề trang bị vừa bắt được qua vô tuyến. Con đường Tạ Khon - Cò Nòi, đoạn đường song song với hỏa tuyến (dùng làm đường vòng khi đường chính không dùng được) quan trọng nhất nằm giữa thung lũng sông Đáy và tỉnh lộ 41 sẽ là trục đường chính của Điện Biên Phủ, liên tục bị dội bom, đã được sửa lại và nhiều xe tải đi qua đó.

    Le Canard Enchaincé, trong số ra ngày hôm đó ở Paris, không chia sẻ sự hào hứng của báo chí Pháp nói không đối với chiến dịch Điện Biên Phủ. Bên cạnh bức ảnh ông Letourneau, ứng viên vào điện Élysée, được gọi là "hoàng tử xứ Galles của M.R.P." (Ứng viên vào điện Élysée, ứng cử viên tổng thống. M.R.P.: Mouvement des Republicaine Populafires, tức phong trào Cộng hòa Bình dân, tổ chức chính trị lớn nhất của phe hữu ở Pháp lúc bấy giờ. (ND)), mặc chiếc áo giăc két và cái quần ống túm xoắn tít, tờ báo đăng lại ngay trang nhất một câu của thông tin viên báo Figaro: "Quân Việt chờ ta trong các chiến hào trên sân bay", và cho thêm: "Nếu người ta hiểu không sai, đôi bên đều bị bất ngờ".

    Thứ năm ngày 26 tháng 11

    Với những phương tiện riêng mình có, Cogny vẫn có thể hành động. Ông gửi điện đề nghị tấn công Thái Nguyên và Chợ Chu. Navarre trả lời là ông cũng nhìn tình hình và triển vọng mới cùng một hướng với Cogny và ngày 28 tháng 11 họ sẽ cùng nhau xem xét những khả năng mới mở ra.

    Chuyển thương binh chuyến đầu tiên giữa Điện Biên Phủ và Hà Nội. Trên máy bay Dakota quân sự, rất dễ treo 24 băng ca, trên máy bay Dakota dân sự và Bristol chỉ treo được non nửa số đó. Độ cao hơn 2000 mét trong khoang máy bay không có điều áp làm cho việc truyền huyết thanh và truyền máu cho thương binh không an toàn. Cô Valérie de La Renaudie phụ trách chăm sóc thương binh trong chuyến bay này.

    Phi công dân sự Henri Bourdena phác họa tình cảnh: "Cuộc hành quân Castor bắt đầu đã được một tuần. Ở Luông Prabang, tôi chở một chiếc xe tải lớn đến Điện Biên Phủ, là nơi tôi sẽ hạ cánh lần đầu, đường băng đã mở, tuy vẫn còn rất tồi. Quanh sân bay, người ta vẫn đang nhảy dù tấp nập. Phần lớn các cây to và đẹp quanh đường băng đã được đẵn đi, nhưng vẫn còn cây cối làm cho khung ảnh rất mát mắt. Hoạt động ở đây có qui mô đến nỗi Nà Sản có lẽ chỉ là một cuộc picnic, so với Điện Biên Phủ. Tướng Gilles có mặt, với chiếc bê rê đỏ, cái băng mắt màu đen và chiếc gậy, xe cộ cày xới trong cỏ. Một cái chòi canh, cắm đầy ăng ten, trông như đài quan sát, chiến hào và rào dây gai mọc lên nhiều thấy rõ. Chỉ có một xác chết, bó trong vải dù để lòi ra đôi giày to tướng, là bất chấp quang cảnh nhộn nhịp ấy”

    Một đơn vị mang tên binh đoàn cơ động của dân quân Lai Châu, có nhiệm vụ bảo vệ cuộc hành quân Castor từ xa, mới đến Điện Biên Phủ: 7 đại đội lính Thái từ vùng Yên Cừ ở phía Bắc xuống, mỗi hàng quân có lá cờ Pháp đi đầu để tránh máy bay ném bom nhầm. Tay phải áp sát khẩu tiểu liên bên hông, nòng súng gác lên vai, mấy con ngựa Thái thấp bé chở đầy thùng đạn và bao gạo, họ tiến đến dưới quyền chỉ huy của viên đại úy Bodier béo tốt, nhà nuôi lợn và rể của người đứng đầu liên minh xứ Thái: Ngài Đèo Văn Long, một lãnh chúa hùng mạnh và quỷ quyệt, giữ chức chủ tịch, Điện Biên Phủ là một phủ trực thuộc tỉnh này, nằm trong lãnh thổ hoàng gia và được hưởng quy chế đặc biệt dành cho dân tộc thiểu số. Trung tá Trancart chỉ huy vùng Lai Châu, quan hệ giữa bộ chỉ huy quân sự và quyền lực phong kiến của ông Đèo Văn Long được giao cho đại úy Bordier.

    Thứ bảy ngày 28 tháng 11

    Tướng Navarre đến Hà Nội.

  7. #27
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    THÔNG TIN CỦA COGNY, MÀ NAVARRE LẤY LÀM NGHI NGỜ

    Cogny mô tả tình hình cho tướng Navarre: Ba đại đoàn địch trong đó có đại đoàn nặng 351 đang lên đường để gặp đại đoàn 316 trong vùng Điện Biên Phủ. Hôm đó, ta bắt được bức điện của bộ phận hậu cần đòi Thanh Hóa cấp 1.000 tấn gạo cho vùng Tây Bắc trước ngày 30 tháng 12. Dưới mắt Navarre là cả bức tranh về hoạt động dự kiến của Việt Minh.

    Lúc đó, Cogny trình bày cuộc hành quân mà ông đã chuẩn bị: Viên phó của ông, tướng Masson và đại tá Vanuxem đã dùng máy bay đi trinh sát; mệnh lệnh đã sẵn sàng. Phương tiện thì Cogny cũng có sẵn. Để mặc đại đoàn 308 bắt đầu chuyển quân, Cogny sẽ bám sát 312, tấn công hoặc buộc nó phải quay lại, và sẽ phá hủy cơ sở hạ tầng của vùng Thái Nguyên cách Hà Nội 60 km và Chợ Chu, cách Hà Nội 86 km về phía Bắc. Ông sẽ rút đi trước khi đại đoàn 304 đến, đại đoàn này đang đóng quân ở vùng lân cận, bằng cách lôi kéo 312 về phía đường lộ, xuống phía Nam.

    Cái mục này trong nghệ thuật quân sự, liên quan đến việc vận chuyển và tiếp tế cho quân đội, vốn là cơ sở của chiến lược, đại tá Berteil gọi nó là "bảo dưỡng quân đội" và định nghĩa nó như sau, trong tác phẩm “Từ Clausewitz đến chiến tranh lạnh của ông: "Đó là vấn đề cung cấp và tập hợp để sẵn sàng sử dụng tất cả những nguồn hàng cần thiết cho đời sống của binh sĩ và cho diễn biến chiến dịch, hàng ấy phải được phân phối liên tục, một cách phù hợp, cung cấp trước và một cách chắc chắn... Chiến lược và chiến thuật bây giờ có nhịp độ dồn dập. Khối lượng và trọng lượng hàng cần vận chuyển không ngừng tăng lên và đa dạng hóa, chính khả năng bốc dỡ hàng, tức phương tiện vận chuyển và tính linh hoạt của công tác hậu cần quyết định sự cơ động chiến lược".

    Chủ nhật ngày 29 tháng 11

    Tướng Navarre và tướng Cogny thăm Điện Biên Phủ.

    Ngày 12 tháng 11, ở Luxembourg, ông Laniel tuyên bố ông sẽ rất vui mừng tiếp nhận một giải pháp ngoại giao cho cuộc xung đột. Có phải là để đáp lại ông chăng? Thông qua tòa đại sứ Thụy Điển ở Bắc Kinh, người ta vừa công bố ở Paris bản dịch năm câu trả lời của ông Hồ Chí Minh cho ông Svante Lorgren, thông tín viên báo Express.

    Nội dung chủ yếu lời ông Hồ Chí Minh có thể tóm tắt như sau: Nếu chính phủ Pháp muốn đình chiến, chính phủ Việt Minh sẵn sàng xem xét những đề nghị của Pháp. Chính phủ Pháp có trách nhiệm ngừng cuộc xung đột. Cơ sở để đình chiến là thực sự tôn trọng độc lập của Việt Nam. Việc thương thuyết đình chiến là việc của Pháp và Việt Nam, nhưng sáng kiến của một nước trung lập sẽ được đón nhận tốt. Đế quốc Mỹ muốn chiếm chỗ của Pháp ở Việt Nam.

    Trong nội bộ chính phủ Pháp, người ta đã thấy Việt Minh chấp nhận thương lượng, và ông Paul Reynaud, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, bắt đầu muốn tiếp xúc sơ bộ với Trung Quốc hay thậm chí cả với Việt Minh.

    Jean Lacouture tiết lộ, trước đó hai ngày, trong một phiên họp đêm, khi Quốc hội sắp có ý kiến về chính sách của chính phủ ở châu Âu, ông Rene Pleven, Bộ trưởng Quốc phòng, rồi ông Joseph Laniel yêu cầu nghị sĩ đảng Xã hội Alain Savary tiếp xúc với Việt Minh để tìm cách thăm dò xu hướng thật của họ. Ông Savary cho biết ông sẵn sàng làm việc đó. Nhưng khi hỏi ý kiến Bộ trưởng Ngoại giao, ông này phủ quyết dự án.

    Khi còn là cố vấn Liên hiệp Pháp, ông Savary đã có những tiếp xúc tương tự vào năm 1949, trong một chuyến đi tìm hiểu, dù không được sự đồng ý của Cao ủy Pháp ở Đông Dương, ông Pignon. Người ta đã đến đón ông Savary ở vùng ngoại ô Sài Gòn và sau khi đi bằng tam bản qua vùng của phía bên kia, ông gặp vị tướng của quân phiến loạn (chỉ Việt Minh - ND) chỉ huy vùng phía Nam và nhiều luật sư, bác sĩ đã theo Việt Minh. Họ bảo ông: "ông hãy cố thành công nhanh lên, trước khi chúng tôi thành cộng sản".

    Chính vào lúc đó, ông yêu cầu chính phủ cho phép ông gặp ông Hồ Chí Minh. Ông muốn có câu trả lời tại Hà Nội và ông ở Hà Nội. Nhưng trả lời chậm đến quá làm ông nản và quay về Paris, ở đó rốt cuộc ông mới nhận được trả lời. Chính phủ từ chối không cho ông Savary quay lại.

    Cũng như bốn năm trước, người ta dừng lại ở đó. Câu trả lời của tướng Navarre cho câu hỏi do chuẩn đô đốc Cebanier chuyển đến cũng góp phần vào thái độ này của chính phủ.

    Thứ hai ngày 30 tháng 11

    Tướng Cogny gặp đại tá De Castries và cho ông ta đọc chỉ thị mà ông mới viết cho chỉ huy trưởng Điện Biên Phủ: "Ngay từ nửa đầu tháng 12, địch sẽ có thể tiếp cận hệ thống của ta sát hơn và tìm cách chọc thủng bằng những cuộc cường tập hay có nhiều khả năng hơn là những cuộc đột kích sau khi xâm nhập, với quân số tương đương một đại đoàn. Kể từ ngày 25 tháng 12, họ sẽ có khả năng duy trì hoạt động mạnh trên toàn khu vực với quân số hai đại đoàn, trong đó có một đại đoàn tinh nhuệ, có pháo yểm trợ" . Trước một đối thủ cỡ đó, một đối thủ sẽ trừng trị bất cứ sai lầm nào, chàng kỵ sĩ Castries sôi nổi sẽ có thể tỏ rõ tài trí của mình.

  8. #28
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    THÁNG MƯỜl HAI 1953

    Tình hình khí tượng:

    Từ ngày 1 đến ngày 4, thời tiết tốt, trừ buổi sáng ở vùng cao.

    Thứ ba ngày 1 tháng 12.

    Tuyên bố của ông Hồ Chí Minh với báo Expresson được Công bố ở Matxcơva và bị chính phủ Việt Nam kiểm duyệt ở Hà Nội. Tờ nhật báo tiếng Pháp Entente đã ra ở Hà Nội với ba phần tư trang nhất bị đục trắng.

    Tướng Navarre vào Sài Gòn và tước mất của lực lượng Bắc Kỳ binh đoàn cơ động số 2 (3 tiểu đoàn, 1 đội pháo và 1 đơn vị công binh) mà ông dành cho cuộc tấn công của mình ở Trung Trung Kỳ.

    Sáu máy bay tiêm kích F8F Bearcats lấy từ châu thổ được bố trí ở Điện Biên Phủ. Người ta xây ụ bằng bao cát để bảo vệ chúng. Sáu chiếc khác được đặt ở sân bay Xiêng Khoảng, cách đó 220 km về phía Nam, trong Cánh Đồng Chum. Người ta thúc công binh làm nhanh công tác tu sửa sân bay Viêng Chăn, xa hơn nữa về phía Nam, để đem B26 đến đó vì mùa đông sắp tới, vùng châu thổ (sông Hồng - ND) sẽ chìm dưới đám mây mù dày đặc và một thứ mưa mà người Việt Nam gọi là mưa bụi hay mưa bay (tiếng Việt trong nguyên tác - ND), mưa này giúp lúa mới cấy lớn nhanh. Máy bay cất cánh và hạ cánh sẽ khó khăn hơn, trong lúc ở triền bên kia của vùng cao, trời quang mây hơn. Nhưng các căn cứ không quân bên đó không được trang bị để đón máy bay hạng nặng.

    Có dự kiến trong trường hợp Điện Biên Phủ bị đe dọa trực tiếp, 4 trong số 6 máy bay tiêm kích ở đó sẽ bay đi Xiêng Khoảng ngay.

    Tuy nhiên số máy bay đó bị hao mòn đến nỗi trong 16 máy bay ít khi nào thấy được 4 chiếc có thể bay với những thùng xăng chở theo, vì chúng tiêu thụ hơn 20 lít mỗi giờ thay vì 16. Từ căn cứ Cát Bi, gần Hải Phòng, chúng phải bay 800 km để đến Điện Biên Phủ và quay về. Điều kiện chiến đấu làm mức tiêu thụ xăng tăng cao đáng kể vì phải bay với tốc độ cao, chúng sẽ không thể ở lại quá mười phút trên bầu trời Điện Biên Phủ. Tướng Navarre không phải không biết điều đó. Chính vì có điều đó nên người ta mới quyết định giữ thường xuyên 6 Bearcats ngay trên sân bay Điện Biên Phủ. Như vậy mọi việc coi như được giải quyết, vì địch sẽ không thể đến gần hơn 8 km.

    Máy bay B26 có khả năng lớn hơn. Chúng có đại liên ở mũi và trên tháp pháo, đồng thời chở bom nên có thể làm đủ mọi công tác tại chiến trường: Yểm trợ trực tiếp cho các đơn vị đang chiến đấu, phá đường giao thông và kho tàng, hỗ trợ máy bay vận tải. Thế nhưng chỉ có hai phi đoàn B26 ở Đông Dương, một phi đoàn ở Cát Bi, gần Hải Phòng, phi đoàn Tunisie, phi đoàn kia ở Đà Nẵng, liên phi đoàn Gascogne, tổng cộng là 35 chiếc.

    Tướng Navarre cũng biết thế. Có thể ông không biết là mỗi phi đoàn B26 chỉ có ba xe đẩy và một cần trục để gắn bom dưới bụng máy bay và những dụng cụ ấy đang trong tình trạng tồi tệ. Nhưng ông không thể không biết là không có đủ tổ lái cho số máy bay trên và các tổ lái ấy không phải tất cả đều sẵn sàng cho công tác mà người ta sẽ yêu cầu họ.

    Có lẽ vì vậy mà ông đã yêu cầu chi viện B26. Song không quân đang trong quá trình đổi mới cơ chế đề phòng cuộc xung đột ở châu Âu đã tuyên bổ không thể đáp ứng yêu cầu của ông vì B26 là loại máy bay chỉ có thể có mặt trong một cuộc xung đột loại chiến tranh thuộc địa.

    Bị hao mòn sau cuộc chiến tranh vừa qua (chỉ chiến tranh Thế giới thứ II - ND), chúng hụt hơi khi săn lùng trong rừng rậm của vùng cao để phát hiện các đại đoàn địch trên đường hành quân, các xe tải được ngụy trang bằng cành lá làm chúng lẫn vào cảnh vật chung quanh. Ngay khi được báo tin máy bay sắp đến, các đoàn quân tỏa ra hai bên đường và lẫn vào cây cỏ, xe cộ cùng lánh vào rừng và nằm im. Đường sá thường chỉ sử dụng ban đêm, ban ngày hoàn toàn vắng vẻ, rừng già có vẻ hoang vắng và sông suối chừng như không thể vượt qua.

    Người ta thả bom trên những cung đường bắt buộc, có khi không trúng mục tiêu hoặc chỉ gây những thiệt hại nhanh chóng được tu bổ. Ở Điện Biên Phủ, địch đã chiếm lĩnh các triền dốc đầu tiên và hàng đàn B26 bay qua bên cạnh những đoàn bộ binh được ngụy trang hay đã xuống hầm.

  9. #29
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    15
    Thứ năm ngày 3 tháng 12


    TỔNG TƯ LỆNH CÁC LỰC LƯỢNG TRÊN BỘ, TRÊN BIỂN VÀ TRÊN KHÔNG Ở ĐÔNG DƯƠNG
    BỘ THAM MƯU LIÊN QUÂN VÀ CÁC LỰC LƯỢNG TRÊN BỘ
    PHÒNG BA


    CHỈ THỊ:
    Về việc tiến hành các chiến dịch TRONG VÙNG TÂY BẮC BẮC KỲ

    I. Thắng lợi của cuộc hành quân Castor đã cho phép ta tái chiếm Điện Biên Phủ và xây dựng ở đó một căn cứ không - bộ binh mà tầm quan trọng đã được nhấn mạnh trong các công văn số 856/3/O/TS ngày 2 tháng 11 và số 886/3/O/TS ngày 14 tháng 11. Theo nguồn tin đáng tin cậy, bộ chỉ huy tối cao của Việt Minh có vẻ vẫn nuôi hy vọng tiếp tục chinh phục xứ Thái và họ đang chuẩn bị đưa lực lượng quan trọng lên Tây Bắc.

    Ngay từ bây giờ, một đại đoàn đã đủ sức hoạt động chống lại hai căn cứ Lai Châu - Điện Biên Phủ.

    Khoảng cuối tháng 12, lực lượng lớn ấy có thể được tăng cường đáng kể bằng những đơn vị chủ lực của Việt Minh.

    II. Để chống lại các dự án ấy của địch, tôi quyết định chấp nhận giao chiến ở Tây Bắc, trong điều kiện chung như sau:

    1/ Việc phòng thủ vùng Tây Bắc sẽ tập trung vào căn cứ không - bộ binh Điện Biên Phủ, căn cứ này phải được bảo vệ bằng mọi giá.

    2/- Chúng ta sẽ chỉ tiếp tục chiếm đóng Lai Châu khi nào những phương tiện hiện có cho phép ta bảo vệ căn cứ này mà không bị tổn thất. Trong trường hợp bị đe dọa nghiêm trọng, các đơn vị P.T.E.O. của vùng Tây Bắc (Z.O.N.O), gồm các tiểu đoàn Tabor, các đơn vị Bắc Phi, bộ tham mưu Z.O.N.O. sẽ rút bằng đường bộ hay đường không về Điện Biên Phủ và việc phòng thủ xứ Thái trắng sẽ được giao cho các đơn vị bổ sung, tiểu đoàn 301 lính Việt Nam và đơn vị Thái trắng, hoạt động theo kiểu du kích.

    Quyết định rút khỏi Lai Châu các đơn vị nêu trên sẽ tùy thuộc tướng tư lệnh F.T.N.V (tức Cogny - ND).

    3/ Liên lạc đường bộ giữa Điện Biên Phủ và Lai Châu (cho đến khi các đơn vị ta rút đi) và với Lào-Mường Khoa sẽ được duy trì càng lâu càng tốt.

    III. Cuộc chiến đấu sẽ do tướng tư lệnh F.T.N.V điều hành, ông được sử dụng ở Tây Bắc các phương tiện sau đây:

    (…)

  10. #30
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Thứ sáu ngáy 4 tháng 12

    Hội nghị Bermudes khai mạc.

    Quốc hội Việt Minh thông qua luật cải cách ruộng đất gồm 38 khoản.

    Tại hiện trường, tướng Cogny cùng với Gilles và Castries phác họa hệ thống phòng thủ. Thật vậy, vấn đề không phải là xây dựng các cứ điểm bao quanh sân bay thành một vòng tròn, bởi vì chỉ cần vài phút là pháo sẽ làm câm họng vài khẩu đại bác - đem đến bằng cách nào kia chứ - mà kẻ thù dám đặt trên các đỉnh núi.

    Hướng Đông và Đông Bắc có vẻ nguy hiểm nhất, vì kẻ thù sẽ từ đó hiện ra. Gilles muốn lập một cứ điểm ở điểm cao 781, trên một quả đồi từ đó có thể nhìn thấy gần hết triền núi mà quân Việt phải đi qua để xuống lòng chảo; và ở điểm cao 1066, ngay trên đỉnh núi, từ đó ta sẽ ngăn chặn bước tiến của địch, ta sẽ dùng máy bay ném bom ghìm địch dưới đất và kể cả dùng đạn cầu vồng của pháo 155 nếu địch muốn mở cuộc hành quân để chiếm căn cứ ta.

    Cogny muốn chiều ý Gilles về điểm cao 781. Song rốt cuộc ông thích điểm cao 506 hơn, có một con đường tốt nối liền nó với toàn bộ khu căn cứ, trong lúc chỉ có một đường mòn xấu để đến lòng vực sâu chạy dọc phía Nam điểm cao 781. Còn xây một cứ điểm ở điểm cao 1066 thì làm sao có đường vào tiếp tế cho nó? Cogny ngại binh lính bị bố trí ở đó sẽ cảm thấy mình bị hy sinh.

    Ngay từ lúc đó, cái quan niệm vẻ một hệ thống liên hoàn để tấn công trong tam giác Điện Biên Phủ - Tuần Giáo - Lai Châu mà người ta nhìn một cách lạc quan cách đó vài ngày nay đã bắt đầu lung lay nhiều. Tin tình báo tới tấp bay về cho biết địch đang chuyển quân để cắt mọi đường rút lui của những đơn vị nào mưu toan đi từ Lai Châu đến Điện Biên Phủ bằng đường mòn Pavie.

    Đồng tình với Gilles và Castries, Cogny cho rằng cần tránh đấm một cú điếng người vào Tuần Giáo vì sẽ đấm vào chỗ trống không, ông chỉ dự định mở cuộc hành quân trên đường mòn Pavie để cứu những đơn vị tìm cách rời Lai Châu bằng đường xuyên rừng núi nếu không thể rút bằng đường không được. Bởi vì ông cho rằng cần nhanh chóng chuồn khỏi thủ phủ của xứ Thái nếu ông không muốn các tiểu đoàn ở đó bị mắc kẹt.

    Thứ bảy ngày 5 tháng 12


    DỰ ÁN RÚT QUÂN KHỎI LAI CHÂU


    Trong đêm, ở cách Hải Dương, chỉ huy sở cũ của Cogny, 7 km về phía Nam, trong vùng châu thổ, nghĩa là ngay giữa lòng lực lượng viễn chinh và trong tầm đại bác của ta, đồn Gia Lộc bị 3 tiểu đoàn của trung đoàn 42 tấn công chỉ cứu được bằng sự can thiệp của một đội quân có xe tăng và lực lượng không quân, với 70 lượt máy bay Bearcats. Tình hình khí tượng tồi tệ, nhất là quanh Hà Nội. Đêm không trăng, có lẽ chính vì thế mà địch mở cuộc hành quân. Theo bản thông báo, hai bên đều bị thiệt hại nghiêm trọng.

    Ở Điện Biên Phủ, Việt Minh đụng độ mạnh với một toán quân trinh sát do đại tá Langlais, chỉ huy trưởng các đơn vị lính dù tham chiến, chỉ huy trên đỉnh đèo hiểm trở giữa đường mòn Pavie và đường 41. Trận đánh làm chết nhiều người của đôi bên kéo dài hơn một giờ và, theo thông tín viên báo Le Monde, đã đến chỗ đánh giáp lá cà bằng gươm đao. Có thể đoán đó là những đơn vị đã bị ta đuổi khỏi Điện Biên Phủ ngày 20 tháng 11 nay tập hợp lại. Lần đầu tiên súng phòng không địch bắn rơi một chiếc Helcat trên bầu trời Điện Biên Phủ, chiếc Helcat này thuộc phi đội tiêm kích số 11, trên hàng không mẫu hạm Arromanches.

    Cogny chuẩn bị rút khỏi Lai Châu. Ông dự kiến sẽ rút quân bất ngờ cả bằng đường bộ và đường không. Sẽ rút bằng đường không vào ngày 6 và 7 tháng 12 các tiểu đoàn Tabor số 2, tiểu đoàn Bắc Phi và ban chỉ huy. Đó sẽ là cuộc hành quân Pollux, anh em với Castor (Castor là tên đặt cho cuộc hành quân chiếm Điện Biên Phủ ngày 20 tháng 11 năm 1953. Trong thần thoại Hy Lạp, Pollux và Castor là hai anh em, con trai của thần Jupiter và nữ thần Léđa. (NDJ ).

    Tối 7 tháng 12 lực lượng chủ yếu gồm tiểu đoàn 301 lính Việt Nam, một đại đội của tiểu đoàn 2 lính Thái từ Sìn Hồ xuống và một đại đội lính dù sẽ rời Lai Châu theo đường mòn Pavie và qua đồn Mường Tông để đến Điện Biên Phủ, nơi tất cả sẽ hội quân. Nhưng nếu tình hình cho phép, một phương án khác mang tên Léda, mẹ của Poliux và Castor, dự kiến lực lượng chủ yếu này cũng sẽ rút bằng máy bay.

    Tình hình khí tượng:

    Từ 5 đến ngày 8 tháng 12, phía Tây châu thổ trời rất nhiều mây dày đặc.

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •