Source : An Ninh Thế Giới



Nhà lãnh đạo Kim Gu bị giết hại vào tháng 6/1949 theo lệnh của Kim Chang-Ryong.



Sáng ngày 30/1/1958, tướng Kim Chang-ryong, chỉ huy Cơ quan Phản gián quốc gia Hàn Quốc (KCIC), như thường lệ rời nhà đến trụ sở KCIC ở thủ đô Seoul để bắt đầu một ngày làm việc mới. Tuy nhiên, khi di chuyển đến một con đường vắng, chiếc xe Jeep Willys trên có chở tướng Kim phải ngừng đột ngột vì bị một xe tải chặn ngang phía trước...

Từ trên xe phóng xuống nhiều người mặc áo quần màu đen áp sát chiếc Jeep Willys và bắn chết tướng Kim cùng viên tài xế kiêm cận vệ bằng nhiều loạt đạn. Hành động xong, cả nhóm lên xe tải tẩu thoát. Tướng Kim và viên tài xế tuy được đưa đi cấp cứu ngay nhưng cả hai đều qua đời chỉ vài giờ sau đó.

Vụ sát hại tướng Kim Chang-ryong ngay ban ngày tại thủ đô Seoul đã khiến dư luận quan tâm bởi vì ông không chỉ là chỉ huy đầu tiên của KCIC kể từ khi cơ quan phản gián này được thành lập vào năm 1948 mà còn là cánh tay phải của Tổng thống Hàn Quốc lúc đó là Syngman Rhee.

Tướng Kim Chang-ryong, có biệt danh “Rắn độc”, sinh năm 1920 tại tỉnh Hampyong, miền Bắc Triều Tiên trong một gia đình nông dân. Năm 1937, Kim buộc phải đi lính cho quân đội chiếm đóng Nhật Bản. Nhờ phấn đấu, Kim được chọn vào lực lượng cảnh sát quân đội và sau đó được tình báo Nhật tuyển dụng làm điệp viên nằm vùng cài cắm trong lực lượng kháng chiến.

Sau khi Nhật đầu hàng Đồng minh vào năm 1945 và Triều Tiên được giải phóng, Kim bỏ trốn về thành phố Hamheung ở miền Bắc Triều Tiên để tránh việc truy bắt những người từng cộng tác với phát xít Nhật trước đó. Đến cuối năm 1945, Kim bị phát hiện, bắt giữ và bị tuyên án tử hình. Tuy nhiên, khi chỉ còn đúng một tuần nữa là đến ngày bị hành quyết, Kim đã trốn thoát khỏi nơi giam giữ. Bị bắt giữ lại vào tháng 4/1946, Kim lại tiếp tục đào thoát và sau đó bỏ trốn cùng vợ đến Hàn Quốc.



Tướng phản gián Kim Chang-Ryong cùng vợ vào năm 1956.

Giấu biệt quá khứ từng cộng tác với Nhật, Kim gia nhập quân đội và sau đó chuyển sang làm việc trong ngành tình báo quân đội (G2). Nhờ phấn đấu không ngừng nên đến năm 1948, Kim đã mang quân hàm trung tá tình báo và đến khi Hàn Quốc quyết định thành lập Cơ quan Phản gián quốc gia (KCIC) vào tháng 10/1948, Kim trở thành chỉ huy đầu tiên của tổ chức tình báo này.

Nắm quyền sinh sát trong tay, Kim triển khai hàng loạt các cuộc vây ráp để bắt giữ, thẩm vấn, điều tra hàng chục ngàn người thuộc diện nghi vấn là có tư tưởng thân CHDCND Triều Tiên hoặc là điệp viên của CHDCND Triều Tiên. Ông ta trở thành cánh tay phải và là công cụ đắc lực giúp Tổng thống Rhee củng cố quyền lực và thẳng tay loại bỏ các đối thủ không thương tiếc.

Ngày 26/6/1949, Kim Gu, một chính khách ôn hòa nổi tiếng luôn chủ trương hòa hợp, hòa giải với CHDCND Triều Tiên, từng làm Tổng thống lâm thời của Hàn Quốc từ năm 1945 đến 1948, bị bắn chết tại thủ đô Seoul. Thủ phạm bị bắt giữ sau đó khai tên là Ahn Doo-hee. Ahn bị tuyên phạt tù chung thân nhưng sau đó được đích thân Tổng thống Rhee giảm án xuống còn 15 năm tù giam.

Khi chiến tranh Triều Tiên xảy ra vào năm 1950, Ahn được trả tự do và sau đó gia nhập quân đội. Nhiều người cho rằng chính Tổng thống Rhee và Kim Chang-ryong đã ra lệnh cho Ahn giết hại Kim Gu, sau đó để trả công cho Ahn, đã lần lượt giảm án và phục chức cho Ahn. Năm 1959, Ahn rời Hàn Quốc và chuyển đến Mỹ sinh sống.

Giả thuyết thứ nhất thu hút sự quan tâm của dư luận, là tướng Kim đã bị các điệp viên CHDCND Triều Tiên thâm nhập và trừng phạt. Trong quá khứ, tướng Kim từng bị CHDCND Triều Tiên kết án tử hình và sau khi trở thành người đứng đầu KCIC đã triển khai hàng loạt các vụ bắt bớ những người nghi vấn là gián điệp của CHDCND Triều Tiên.

Giả thuyết thứ hai lại cho rằng tướng Kim đã bị giết hại bởi đối thủ nặng ký là tướng Park Chung-hee, người sau này trở thành Tổng thống Hàn Quốc từ năm 1963 đến 1979. Tướng Park từng nhiều lần lên tiếng chỉ trích các hành vi đàn áp, bắt bớ, tra tấn và cả thủ tiêu để truy tìm những kẻ phản bội, các điệp viên CHDCND Triều Tiên nằm vùng, trong đó có không ít người vô tội, của KCIC theo lệnh của tướng Kim.

Đáp lại, KCIC đã hai lần tổ chức ám sát tướng Park nhưng không thành. Hơn nữa, cả hai đều được Tổng thống Rhee tin dùng và có nguồn tin cho rằng vị tổng thống này đang cân nhắc để lựa chọn một trong hai người trở thành người kế nhiệm mình.

Riêng giả thuyết thứ ba lại cho rằng chính Mỹ đã loại bỏ tướng Kim vì chính quyền của Tổng thống Dwight Eisenhower đang bị dư luận và Quốc hội Mỹ chỉ trích vì đã để xảy ra hàng loạt vụ bắt bớ, đàn áp, tra tấn tại Hàn Quốc do KCIC gây ra. Chính phủ Mỹ đã yêu cầu tướng Kim phải ngừng ngay các hành động gây mất lòng dân và bị dư luận thế giới chỉ trích. Nhưng do tướng Kim ỷ lại vào quyền thế của Tổng thống Rhee và bất tuân lệnh của Mỹ nên Mỹ đã thẳng tay loại bỏ viên tướng phản gián này không thương tiếc.

Tuy nhiên, mọi việc chỉ được làm sáng tỏ vào năm 1999, khi Ahn Doo-hee, thủ phạm đã giết hại chính khách Kim Gu vào năm 1949, từ Mỹ quay về lại Hàn Quốc và thú nhận chính tướng Kim đã ra lệnh cho ông ta giết hại Kim Gu. Năm 1957, Ahn dính dáng sâu vào một vụ tham nhũng nhu yếu phẩm của quân đội nên đã bị điều tra.

Ahn quay sang cầu cứu với tướng Kim nhờ can thiệp nhưng liền bị ông này từ chối. Tức giận, Ahn quyết định trả thủ bằng cách tổ chức giết hại tướng Kim vào ngày 30/1/1958. Đến năm 1959, do lo ngại sẽ bị phát hiện nên Ahn đã rời Hàn Quốc đến định cư tại Mỹ.

Tiết lộ của Ahn Doo-hee đã làm sống lại vụ sát hại tướng Kim sau nhiều chục năm chỉ dựa vào các giả thuyết mơ hồ. Tuy nhiên, chỉ một tuần sau khi thú nhận mọi việc, Ahn đã tử nạn trong một vụ tai nạn giao thông khó hiểu trên một xa lộ ở phía nam Hàn Quốc

Hòa Văn (theo Korea Times)