Trang 2 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 1234 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 58

Chủ đề: Lịch sử Gestapo

  1. #11
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Ngày 21-3, ngày kỷ niệm cuộc họp quốc hội đầu tiên 1871 do Bismarck chủ trì; Cuộc họp của Quốc hội mới được tổ chức long trọng.

    Ngày 22, phiên họp đầu tiên của Reichstag, diễn ra trong nhà hát Opéra Kroll ở Berlin, tại khu vực Tiergarten. Những lá cờ đại mang hình chữ thập ngoặc, dựng ở sau diễn đàn, các hành lang đầy sắc phục S.A và S.S; các đại biểu Quốc xã mặc đồng phục đảng Reich.

    Đến sáng ngày hôm sau phiên họp đã ra sắc lệnh mới.

    Việc loại bỏ những người Cộng sản làm cho bọn Quốc xã thu được tới 52% số phiếu bầu. Không có một đại biểu nào dám nêu một yêu sách nhỏ nào, làm quyền lực hoàn toàn rơi vào tay bọn Quốc xã. Cuộc bầu trên bàn làm việc chỉ diễn ra trong vài phút bởi các đại biểu vừa đứng, vừa ngồi giơ tay tán thành. Goering được đa số bầu làm chủ tịch Quốc hội, trừ những người Xã hội không tham gia bầu.

    Ngày 23, Hitler đọc bài diễn văn - Cương lĩnh hoàn toàn không quan trọng, tuyên bố nắm quyền lực trong bốn năm và nhắc lại rằng: “Đa số thành viên trong chính phủ có thể miễn hay tăng thêm thời hạn này”.

    Cái quyền lực toàn bộ ấy cho phép Chính phủ ấn định những quy tắc, không cần thông qua Quốc hội, về những sắc lệnh không cần có chữ ký của tổng thống hay xác nhận của Reichstag. Những sắc lệnh ấy cũng được miễn sự xác nhận của Quốc hội đối với các hiệp ước có thể thỏa thuận với người ngoài. Nghĩa là xoá bỏ thẳng thừng nền dân chủ đại nghị và thực thi chế độ độc tài.

    Những lời bán tán của bọn lính S.A, đang xúm lại xung quanh tòa nhà vọng lên đến tận phòng họp, gây ra nỗi lo sợ sâu sắc cho những người dự họp.

    Đến lúc bỏ phiếu bầu, chỉ có một số nghị sĩ Xã hội còn có can đảm bỏ phiếu chống lại. Có 441 phiếu thuận so với 94 phiếu chống. Chỉ còn cách xoá bỏ đại hội nghị viện. Ngay thống chế Hindenburg cũng bị truất quyền bởi vì bọn Quốc xã không cần đến chữ ký của ông trong các sắc lệnh nữa.

    Đảng Quốc xã đã nắm toàn quyền. Đó chính là lúc bắt đầu một cuộc cách mạng thực sự.

  2. #12
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    32
    *


    Khi đã nắm được toàn bộ quyền hành, bọn Quốc xã hiểu rằng phải đánh thật mạnh vào mọi sự chống đối mà cuộc bầu cử vừa qua chứng tỏ là một minh chứng cho sức mạnh ấy.

    Tổ chức Gestapo sau này đã biết cách sử dụng tốt nhất sức mạnh ấy. Cần phải bắt đầu ngay tức khắc chiến lược Gleich Schaltung (tiến hành tổng lực) để đồng hóa mọi việc. Nghĩa là quốc xã hóa toàn nước Đức, bắt dân chúng phải phục tùng và bắt nhà nước phải phụ thuộc vào đảng Reich. Cũng có nghĩa là phải tiêu diệt hết các tổ chức chính trị, ám sát thủ tiêu những người lãnh đạo, bắt giữ, hay buộc họ phải lưu vong.

    Những người Cộng sản đã bị loại trừ. Ngày 1-4 Hitler tuyên bố tẩy chay các sản phẩm và các cửa hiệu của người Do Thái. Đã từ lâu, những tên quốc xã đã có một khẩu hiệu chung: “Juda Verrecke” (Tên Juda sẽ phải chết) - Người Do Thái bị coi là Juda.

    Ngày 1-4, những tên lính S.A và S.S rải khắp đường phố Berlin, khích động dân chúng chống lại người Do Thái. Những người Do Thái qua đường đều bị chúng xông vào đánh đập, các cửa hiệu của họ bị đập phá, cướp bóc. Những người chủ cửa hàng và cả những người làm công đều bị chúng đánh đập, lấy hết tài sản. Chúng tràn vào các quán cà phê lớn, các quán ăn, xua đuổi những người khách là Do Thái. Hơi hướng cuộc tàn sát người Do Thái thời trung cổ đã khơi dậy trong mọi tầng lớp dân chúng Đức làn sóng bài Do Thái.

    Những hành động bạo lực vô cớ ấy làm người ta không thể hiểu nổi. Hitler đã nói: “Cần phải làm cho con người tha hóa, yếu kém như một con vật”. Việc biến con người thành những bản năng tàn ác, được chủ nghĩa Quốc xã công nghiệp hoá, bắt đầu bằng việc bài Do Thái.

    Những sự kiện ngày 1-4 hầu hết được tiến hành một cách mờ ám: một sắc lệnh thứ nhất ra đời, thay cho điều thứ 7 bằng một điều khác, bắt đầu sự tập trung quyền lực của chính quyền Reich. Các nghị viện của các bang (Länder) đều phải giải tán, trừ Nghị viện Phổ. Thay vào đó là những đại biểu (những Reichsstatthalter) do Hitler lựa chọn, được trao cho tất cả quyền lực.

    Biện pháp chủ yếu ấy đã làm phân rã mọi sự chống đối đang ngấm ngầm trong nghị viện các bang, ví dụ như ở xứ Bavière.

    Những tên phụ chính quyền lực có quyền sa thải các viên chức không có đặc tính của người Aryan hoặc không biết xu thời.

    “Hội đồng hành động quốc gia” của đảng Reich đã ký một quyết định giải tán 28 liên đoàn của Tổng liên đoàn lao động Đức vào ngày 24-4. Tài sản của các liên đoàn đều bị tịch thu; những người đứng đầu các liên đoàn ấy và các giám đốc nhà băng của thợ thuyền đều bị bắt. Các nghiệp đoàn khác không có sự phản ứng nào.

    Hitler quyết định tổ chức ngày lễ “Lao động quốc gia” vào 1-5. Những người lãnh đạo các nghiệp đoàn tự do, theo xu hướng xã hội hay Thiên chúa giáo đều được mời tiếp xúc thân thiện nhưng cương quyết. Người ta yêu cầu họ phải cho người tham dự vào cuộc biểu tình do đảng Reich tổ chức trong ngày lễ đầu tiên ấy của chế độ mới. Hitler ca tụng tình đoàn kết thợ thuyền, sự thống nhất người lao động trong tình anh em quốc gia. Đây chỉ là một hành động xã hội, không mang tính chất chính trị, mà chỉ là ngày hội hòa giải. Người lao động tham dự vào ngày lễ này vẫn được trả tiền công như một ngày làm việc bình thường. Và tất cả những ai tham dự đều được thưởng một khoản tiền và một bữa ăn.

    Đây là tính ngây thơ hay sự hèn hạ? Ai có thể xét đoán được điều đó. Nhưng các nghiệp đoàn đã chấp nhận.

  3. #13
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Ngày 1-5, một triệu người lao động đã tập trung trên quảng trường Tempelhofer Feld. Hitler đọc bài diễn văn “hùng hồn” cổ vũ khối đông thợ thuyền và cầu xin Thượng đế.

    Lúc 10 giờ sáng ngày hôm sau, các đơn vị S.A, cảnh sát đã chiếm lấy các trụ sở của các nghiệp đoàn, nhà cửa của dân chúng, các tờ báo, các hợp tác xã, nhà băng của nghiệp đoàn và những chi điếm khác.

    Một sắc lệnh do Goering ký ngày 26-4 thành lập Gestapo ở Phổ và lần đầu tiên hành động dưới cái tên mới này ở Berlin.

    Các chủ nghiệp đoàn, đã được lên danh sách từ nhiều ngày trước, đều bị bắt ngay tại nhà hay tại nơi ẩn trốn. Những tàng thư, những khoản tiền ở nhà băng của các nghiệp đoàn bị thu giữ, kể cả những tài sản cứu tế và quán ăn của họ.

    Cùng ngày hôm ấy “Ban hành động bảo vệ việc làm Đức” do tiến sĩ Ley chỉ đạo, đã nắm lấy quyền điều hành các nghiệp đoàn, buộc họ lệ thuộc vào các chi bộ nhà máy của đảng Reich.

    Có những tổ chức đã tập hợp được tới sáu triệu người và lợi tức hàng năm đạt tới 184 triệu Mác, cũng bị thanh trừng không dám có một sự chống đối nhỏ nào.

    Ngày 4-5, Ley tuyên bố thành lập “Mặt trận của lao động” buộc mọi người phải làm việc. Mặt trận này coi như một công cụ khổng lồ về tuyên truyền để nhồi nhét ý tưởng Quốc xã trong số hàng triệu hội viên bị bắt buộc phải dự vào. Mọi điều kiện sống của người thợ thuyền đều bị san bằng. Chương trình to lớn của Hitler đã làm hạ con số thất nghiệp, bằng cách hạ tiền công của người lao động và số tiền lãi to lớn của các hãng công nghiệp hợp tác với chủ nghĩa Quốc xã đều rơi vào tay Đảng Quốc xã.

    Các nghiệp đoàn đã bị loại bỏ tạo điều kiện cho việc thanh toán các đảng phái chính trị.

    Sau ngày 30-1, Hindenburg và Von Papen cùng tham dự chính quyền với Hitler, khiến cho những người Đức quốc gia trở thành chỗ dựa vững chắc cho Hitler. Hai người này đã dùng mọi biện pháp để chống lại các đảng phái. Theo sắc lệnh mới nhiều đơn vị hành chính, nhiều viên chức là hội viên của những đảng ấy bị đuổi việc không cần lý do. Nhưng vẫn còn hai bộ trưởng Bộ kinh tế và Bộ nông nghiệp. Để gạt bỏ hai vị này, bọn Quốc xã bèn tổ chức những cuộc kháng nghị đông đúc để chống lại đường lối về nông nghiệp.

    Ngày 28-6, hai vị bộ trưởng nói trên đều phải xin từ chức.

    Cùng ngày hôm ấy, Đảng Dân tuý, đảng cũ của Stresemann xem xét hết sức thận trọng để tự giải tán, bắt chước theo Đảng Thiên chúa giáo. Trước sự tự giải tán của các đảng nói trên, chỉ có Đảng Dân tuý của người xứ Bavière, tiếp tục đối mặt với mọi sự đe dọa của Quốc xã. Lập tức những người lãnh đạo của Đảng Dân tuý xứ Bavière đều bị bắt. Trong số người bị bắt có ông hoàng Wrede, sĩ quan kỵ binh đã cùng Hitler tham dự cuộc đảo chính năm 1923 và cùng ngồi tù với Hitler ở nhà giam Landsberg. Ông hoàng này cũng phải nhún nhường và đến lượt mình phải tự giải thể đảng của mình.

    Ngày 7-7, một sắc lệnh gạt bỏ các đại biểu Xã hội - dân chủ trong Quốc hội (Reichstag) và những tổ chức chính quyền của Länder. Rất nhiều người lãnh đạo của các tổ chức chính quyền đã phải ra nước ngoài. Những người khác thì vào tù hay vào trại tập trung. Bọn Quốc xã tuyên bố hễ ai không nhận thức được tinh hoa của chủ nghĩa Quốc xã, đều phải bị cải tạo tư tưởng.

    Từ ngày 25-3, chúng đã mở trường cải tạo đầu tiên ở gần Stuttgart. Lúc đầu chỉ có 1.500 người phải cải tạo, sau đó con số này tăng gấp ba bốn lần. Loại trường này nhanh chóng trở thành nhà trường quốc gia.

    Cùng ngày hôm ấy có một loạt 19 điều luật được ban bố. Một trong số những điều luật này cấm hẳn mọi bàn cãi; khẳng định: “Đảng Quốc gia - xã hội (Quốc xã) của người lao động Đức là đảng chính trị duy nhất ở nước Đức. Người nào muốn duy trì cơ cấu một đảng phái chính trị khác, hay dự định thành lập một đảng chính trị mới sẽ phải chịu lao động khổ sai đến ba năm hay phải vào tù từ sáu tháng đến ba năm, không kể đến những phê chuẩn nghiêm khắc của các văn bản khác”.

    Có rất nhiều người Đức lương thiện ngạc nhiên về các sự kiện đã bị bóp méo. Họ nhận ra sai lầm của mình là đã không nhớ đến lời tuyên bố của Hitler trước đây: “Chúng tôi đã ở đây sẽ không còn có chỗ cho người khác!”. Những người bạn, những người đồng minh của Hitler, những người quốc gia Đức, đã có đủ thì giờ để ngẫm nghĩ về ý đồ đó của Hitler.

    Từ nay, những tên Quốc xã đã là chủ nhân tuyệt đối của nước Đức. Thể chế mới của chúng đã có thể hoạt động không còn cản trở nào nữa.

  4. #14
    2. Goering dự vào cảnh sát

    Đến mùa xuân năm 1934 đã có 65.000 người Đức phải rời bỏ đất nước ra đi. Chỉ có một năm của nền độc tài đã gây ra nạn “chảy máu người” như vậy, nó thúc đẩy hàng ngàn đàn ông và đàn bà, hầu hết là những nhà bác học, nghệ sĩ, nhà văn, giáo sư, phải bí mật vượt qua biên giới tìm nơi ẩn náu ở nước khác. Họ chạy trốn sự cưỡng bức và sự sợ hãi, một nỗi hoảng sợ âm ỉ đã mang cái tên: Gestapo.

    Gestapo. Cái tên ấy làm cho những người can đảm nhất cũng phải xanh mặt, vì nó chứa đựng những điều bí ẩn và khủng khiếp. Người nào đã có thể dùng bàn tay của mình để tạo ra con quái vật ấy? Ma quỷ nào đã rèn ra cái trục của bộ máy quốc xã? Bộ máy này đã đẩy 25.000.000 người vào chỗ chết và gieo rắc khắp Châu Âu hoang tàn và tro bụi!

    Con người ấy không có bề ngoài của quái vật, khuôn mặt hắn phương phi và dễ cảm tình so với phần đông người trong bọn chúng. Hắn rất bình dân, có thể gây xúc động bằng những cử chỉ thân mật. Hắn là Hermann Goering.

    Ví cuộc đời của Goering hai năm về trước, trong dòng chữ của Malraux, đã gợi lại trong trí nhớ của mọi người: “Con người không giống như điều hắn ẩn giấu. Hắn chỉ thể hiện trong việc làm”.

    Malraux cũng đã viết trong cuốn sách “Les Noyers de l’ Altenburg” và “La Condition Humaine” (Những người chết chìm ở Altenburg và Thân phận con người): “Con người là tổng thể hành động của nó, là việc gì nó đã làm hay có thể làm”.

    Goebbels, Hess, Bormann, Himmler, không nói đến Hitler, chúng đã gợi nên rất sớm một vài sự lo sợ. Còn Goering lại làm người ta yên tâm.

    Sự phán xét của Otto Strasser lại là điều trái ngược: “Goering là tên giết người trong tâm hồn. Trong con người hắn chứa đựng “ý nghĩa của sự khủng bố””.

    Đúng thế, “ý nghĩa của sự khủng bố” và là một loại nghệ thuật tinh tế, một kiểu suy đồi mà tên thống chế to béo, đầy mỡ và kiêu ngạo, đã áp dụng trong nghề nghiệp tuyệt đỉnh vinh quang của hắn.

    Cái ý nghĩa rất đặc biệt ấy, đã phát triển trong con người hắn với những hoàn cảnh lạ lùng. Người ta nhớ lại ngày 13 tháng 10 năm 1930, Reichstag mới được bầu ngày 14-9 đã có phiên họp đầu tiên. Đảng Quốc gia xã hội, đã nhanh chóng chiếm hàng thứ hai sau Đảng Xã hội nắm quyền với 143 ghế. 107 đại biểu Quốc xã tiến vào phòng hội nghị mặc áo sơ mi nâu, xếp hàng đi đều bước. Người chỉ huy toán người kỳ lạ, xiết chặt hàng ngũ, là một trong số những đảng viên kỳ cựu: Hermann Goering. Hắn đã là đại biểu nghị viện từ hai năm trước (ngày 20-5-1928) trong khi đảng của hắn, khó khăn lắm mới chiếm được 12 ghế. Vào thời kỳ ấy có rất ít người Đức nhớ ra rằng viên đại biểu mới này đã là anh hùng của cuộc đại chiến thế giới vừa qua. Cuộc đại chiến thế giới còn chưa đi vào huyền thoại. Sự có mặt của vị đại biểu Quốc gia - xã hội trẻ tuổi đã có vài điều làm mọi người phải sửng sốt. Trong quá khứ, Hermann Goering đã từng dự vào đảng của những người bảo thủ, ưa thích nền quân chủ, đã dự vào đảng của phái trung lập, tập hợp tầng lớp tư sản và những người ngang hàng với tầng lớp đó.

    Là con của bác sĩ Heinrich Goering, một viên chức ở một trường học bình thường, Hermann Goering sinh ra ở Rosenhem, xứ Bavière vào ngày 12-1-1893. Bà ngoại Caroline de Nérée có tổ tiên là người Pháp theo giáo phái Can-vanh ở Pays-Bas. Ông Heinrich Goering, cha của Hermann Goering là bạn thân thiết với Bismarck, năm 1885 là cao ủy đầu tiên ở vùng Tây Nam Phi Châu thuộc Đức. Ông Heinrich tốt nghiệp đại học ở Bonn và ở Heidelberg, đã là sĩ quan trong quân đội Phổ, là một người có uy tín, bởi cách làm và điều lệnh theo kiểu Phổ.

    Goá vợ khi đã có năm người con, bác sĩ Heinrich Goering lấy người vợ thứ hai là cô gái trẻ ở tỉnh Tyrol, nước Áo. Ông đã đưa người vợ trẻ đến Haïti là nơi ông làm ủy viên xứ thuộc địa, sau đó cho vợ về Bavière để sinh ra Hermann Goering.

  5. #15
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Mùa thu 1922, quân Đồng minh buộc Chính phủ Đức phải giao nộp một số tội phạm chiến tranh. Goering càng thấy phẫn nộ khi trong danh sách tội phạm chiến tranh do người Pháp lập có tên mình. Một ngày chủ nhật tháng 11, một cuộc biểu tình phản kháng Đồng minh nổ ra tại quảng trường Königsplatz ở Munich. Goering đến dự. Trong khi nghe những người diễn thuyết phản kháng lại những đòi hỏi thỏa hiệp, Goering thấy trong đám đông, đứng gần hắn một người mảnh dẻ nhìn nghiêng thấy sắc sảo với bộ ria nhỏ màu nâu mà y chưa thấy mặt bao giờ. Người ấy là Adolf Hitler. Ở Bavière người ta đã bắt đầu nhắc đến cái tên này. Goering cũng nhớ đã nhìn thấy hình Hitler trên báo. Một đám đông vây quanh Hitler, yêu cầu Hitler lên phát biểu ý kiến. Hitler từ chối “vì không muốn cản trở cuộc biểu tình của giới tư sản thống nhất quốc gia”. Hitler nói bằng giọng khinh bỉ, lạnh lùng làm Goering phải chú ý. Bản thân Goering cũng thấy những yêu sách suông không có tác dụng, mà cần phải có hành động mạnh mẽ. Tuần lễ sau, Goering đến dự cuộc họp do N.S.D.A.P tổ chức. Hitler đọc diễn văn nói về cái chủ đề thường ngày là cuộc đấu tranh chống hòa ước Versailles. Chính hòa ước này đã biến Goering, một kẻ gần như vô gia cư, chỉ sống bám vào vợ, trở thành một sĩ quan xuất sắc. Sau cuộc họp, Goering tìm đến gặp Hitler. Đối với một đảng nhỏ, nhưng đầy triển vọng, Goering được lựa chọn ngay. Với uy tín của một anh hùng thời chiến, khát vọng bạo lực, Goering gia nhập đảng của Hitler. Tuần sau, Goering đã ghi tên vào N.S.D.A.P và nguyện sẽ tận tâm với con người mà hắn mới quen biết độ mười hôm. Những toán xung kích của đảng, những tên Sturm Abetilungen, những tên S.A đang thiếu người cầm đầu. “Cần phải tổ chức những toán này, ghép vào kỷ luật, tập hợp chúng thành một đơn vị thống nhất chặt chẽ, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh của Hitler và của mình”. Goering luôn nghĩ như vậy.

    Đầu tháng 1-1923, Hermann Goering một anh hùng thất nghiệp, được cử làm chỉ huy các đơn vị quốc xã.

    Trong vài tháng, Goering đã chuyển đội quân còn chưa mạnh và chưa được tổ chức chu đáo thành một đơn vị có kỷ luật và có sức mạnh. Goering đã được sự giúp đỡ của quân đội, đặc biệt là của Roehm, chỉ huy sư đoàn 7, giữ chức vụ kiểm soát và giám đốc Cục cảnh sát bí mật. Roehm còn chỉ huy về “mặt tâm lý” những đảng quốc gia khác, đặt ra những khẩu lệnh, những ý tưởng cho lực lượng cảnh sát bí mật. Hitler và đảng của hắn coi trọng Roehm, nhưng vẫn có bất đồng nghiêm trọng.

    Roehm dùng những kho vũ khí mật để trang bị giấu diếm cho S.A, hy vọng sẽ có ngày nắm được quyền ở Cục cảnh sát mật.

    Đây là sự cạnh tranh âm thầm chống lại Goering. Và Goering cũng chẳng thấy vui khi nhận ra Roehm chính là đối thủ nguy hiểm của mình.

    Nhưng lúc đó, nhờ sự hợp tác của cả Goering và Roehm, đến đầu tháng 11-1923, N.S.D.A.P đã trở thành một đội quân thực thụ, mặc đồng phục feldgrau, chào theo kiểu nhà binh và có bộ khung chỉ huy là các sĩ quan cũ được chọn theo tuyển mộ của Goering đăng trên báo Völkischer Beobachter và được Roehm bảo lãnh. Đội quân áo nâu với kiểu chào của Hitler sau này mới xuất hiện.

    Hitler và những người bạn của hắn đầy lòng tin tưởng vào kết quả cuộc đảo chính ngày 9-11-1923

  6. #16
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    1
    Bắt đầu từ này 23-10, lực lượng N.S.D.A.P đã tung một đòn mạnh để đạt tới nền độc tài của Hitler và Ludendorff. Nhưng người ta biết rằng vì cuộc đảo chính chưa được chuẩn bị đầy đủ nên đã thất bại trong vài giờ. Trung đoàn S.A ở Munich chiếm vị trí ở bờ bên phải sông Isar, trong khi lực lượng cảnh sát rải quân ở bờ bên trái. Để đánh lừa sự chú ý, Goering cho ngừng vài vụ bắt cóc con tin. Vụ nổi dậy chấm dứt sau cuộc đọ súng trên đường phố hẹp ở Feldherrnhalle. Goering trúng hai phát đạn vào bụng dưới. Trong những giờ đầu tiên, Goering phải trốn ở nhà Ballin, người Do Thái, để chờ các bạn trung thành đưa bí mật vượt qua biên giới sang Áo, để chạy chữa vết thương. Hai mươi năm sau, nhờ có hành động giúp đỡ Goering nên gia đình Ballin được cứu sống.

    Vết thương và thời gian nằm chữa bệnh sau đó đã làm cho tính khí của Goering thay đổi hoàn toàn. Vì có lệnh bắt giam nên Goering không thể trở về nước Đức. Hắn phải sống bốn năm ở Áo, đến Ý rồi về Thuỵ Điển. Vết thương lành chậm, để lại trên người Goering những vết sẹo sâu. Trong hai năm, Goering phải dùng quá nhiều morphine, bị ngộ độc gây rối loạn trí nhớ và trở nên nguy kịch. Người ta phải đưa y vào nội trú ở nhà thương tâm thần Langbro, rồi đến nhà thương Konradsberg, rồi lại trở về nhà thương Langbro. Goering ra viện lúc gần khỏi nhưng buộc phải đến khám bệnh theo thời gian ấn định. Bác sĩ pháp y Karl A. Lundberg khám cho Goering ở nhà thương Langbro nói rằng Goering có một tính cách cuồng loạn. Trong y có con người hai mặt, đôi lúc dễ mủi lòng, đôi lúc có những cơn giận dữ điên khùng.

    Những năm đi chữa bệnh ở nhà thương, gia đình Goering đã có những phán xét nghiêm khắc đối với y. Theo người em họ Herbert Goering thì nét điển hình của tính cách Goering là kiêu căng, rất sợ trách nhiệm và thiếu cân nhắc. Do đó hắn sẵn sàng bước lên các xác chết mà không ngần ngại.

    Thời kỳ nhàn rỗi kéo dài. Những ngày nằm ở nhà thương hay các bệnh viện tư đã làm thay đổi sâu sắc Goering. Trạng thái béo phì được tự do phát triển. Mới 32 tuổi mà Goering đã có lượng mỡ thừa không sao làm giảm đi được. Bị xa cách những người bạn thân Quốc gia – xã hội, Goering đã thoát ra khỏi ảnh hưởng của họ. Từ đó y không thích nhưng hành động trực tiếp. Kinh nghiệm đau đớn ở cuộc khởi nghĩa Munich, mà Goering đã phải suy nghĩ trong nhiều tháng, đã cho hắn thấy một giải pháp khác. Con ác thú ngày trước đã thay đổi. Con vật của chiến trận đã thay đổi bộ mặt. Và Goering đã nắm lấy thứ vũ khí mới để đấu tranh. Sự tiến triển về tư tưởng làm cho Goering xa lánh Roehm.

    Năm 1927, khi Goering trở về nước Đức đã tìm lại các bạn bè cũ, Hitler đã được tha từ lâu, rồi đến Goebbels, Streicher, Rosenberg. Goering còn có người bạn mới là Himmler, là người mà Hitler ủy thác cho việc thành lập đội cận vệ (S.S). Goering muốn nắm lại quyền chỉ huy S.A, nhưng hắn tính toán cho một cách hành động hiệu quả. Goering là ứng cử viên trong cuộc bầu cử năm 1928. Bọn Quốc xã chỉ đạt 12 ghế, nhưng Goering đã được bầu vào Nghị viện trong số 12 ghế đó.

    Một điều khá quan trọng, Reichstag đã quyết định cấp cho mỗi nghị viện 600 Mác mỗi tháng. Và giờ đây thói sống tư sản, thói hợm hĩnh cũ trong quân đội đã cho phép Goering gia nhập vào xã hội thượng lưu Berlin. Hắn trở thành “đại sứ của Hitler” và mong trở thành “một hiệp sĩ trung thành nhất của thủ lĩnh (Führer) Đức Quốc xã. Việc lui tới xã hội thượng lưu đã chấm dứt việc tiếp xúc với kẻ võ biền Roehm và đội quân S.A của hắn. Từ thời kỳ này Goering nảy sinh ý thích về các kiệt tác nghệ thuật và có ý định bảo trợ cho văn nghệ. Ngay trong lòng đảng đã có hai nhóm đối địch là lực lượng S.A và P.O tổ chức chính trị - Organisation Politique).

    P.O do Gregor Strasser lãnh đạo. Goering rất ghét Strasser. Lúng túng trong cái bãi ngầm của sự lục đục nội bộ, Goering chỉ còn biết theo ông chủ là Hitler. Hitler rất khôn khéo giải quyết hai phe đối địch để chế ngự những ông trùm của cả hai.

    Sau cuộc bầu cử vào tháng 9-1930 Goering được bầu vào quốc hội (Reichstag) đứng đầu danh sách 107 đại biểu Quốc xã. Trong số những người này có cả Gregor Strasser.

    Trong hai năm rưỡi chỉ có mình Goering là nhìn thấy trước sự thắng lợi này. Đảng Quốc xã lúc đầu chỉ có 12 ghế, nay đã có tới 107 ghế trong Quốc hội.

  7. #17
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Tháng 10-1930 Karin vợ của Goering chết sau nhiều năm lao phổi. Goering lao vào công việc chính trị, hy sinh cả cuộc đời vì con người mà y coi như một vị thánh.

    Đầu năm 1932, nước Đức chuẩn bị cho cuộc bầu tổng thống. Nhiệm kỳ của thống chế Hindenburg sẽ hết vào tháng 4. Ứng cử viên Hitler được coi là có triển vọng, nhưng có một vướng mắc: Hitler không phải người Đức. Như vậy Goering có hy vọng.

    Nhưng nhờ có bạn thân trong chính phủ Brunswich như thủ tướng Küchenthal và Klagges, bộ trưởng Bộ nội vụ, cả hai người này đều là đảng viên Quốc xã, nên Hitler được chỉ định làm cố vấn kinh tế ở tòa công sứ Brunswich tại Berlin. Sự trọng dụng ấy như một cử chỉ đương nhiên coi Hitler là người Đức. Đây chỉ là một thủ đoạn. Hitler được chỉ định là cố vấn kinh tế vào ngày 24-2, đến ngày 26 làm lễ tuyên thệ nhậm chức. Ngày 4-3, Hitler xin từ chức. Tám ngày sau, Hitler trở thành người Đức.

    Hitler thất bại trong cuộc bầu cử tổng thống vào tháng 4. Ông thống chế già lại được bầu vào vị trí này trong bảy năm. Nhưng trong cuộc bầu cử sau đó vào ngày 31-7 như người ta đã thấy, như một cơn sóng thần, Đảng Quốc xã N.S.D.A.P đã chiếm 230 ghế, trở thành đảng mạnh nhất ở Đức. Goering được trả công về sự cố gắng này, trở thành chủ tịch Quốc hội, được ở trong lâu đài ngay trước tòa nhà Reichstag.

    Reichstag bị giải thể, trở về với cát bụi. Điều này trở nên nhàm chán vì ở Đức từ năm 1925 đến 1932 đã có hơn 30 cuộc bầu cử, trung bình mỗi năm có tới bốn hay năm cuộc.

    Trong cuộc bầu cử tháng 11, Đảng Quốc xã đã phải nhượng bộ từ 230 ghế xuống còn 196 ghế, nhưng Goering vẫn giữ chức chủ tịch Quốc hội. Vai trò của Goering đã khiến vị thống chế già bị căng thẳng thần kinh. Goering thì tự cho rằng một cựu sĩ quan như y phải có vinh dự được nêu tên trong tình trạng có chiến tranh.

    Ở cương vị này Goering đã hai lần có cơ hội lèo lái các sự kiện. Lần đầu vào ngày 12-9-1932, bằng cách lấy bản kiến nghị buộc Von Papen phải từ chức bộ trưởng, trước khi Papen có thể sử dụng sắc lệnh giải tán Quốc hội. Trong vai trò chủ tịch Quốc hội, Goering làm như không biết Papen đang định đưa ra sắc lệnh ấy.

    Lần thứ hai vào ngày 22-1-1933 Goering thuyết phục Oscar Von Hindenburg, con trai của thống chế tổng thống, để Oscar nói với bố về vai trò của Hitler trong việc thành lập chính phủ mới.

    Goering đã giúp cho Hitler nhiều việc. Chứng tỏ Goering đã giữ vai trò nổi nhất trong quá trình chinh phục quyền lực. Và trong bộ máy quyền lực mới, vào tháng 3-1933 Goering cũng giữ một chức vụ quan trọng.

    Thật ghê gớm cho cái kẻ đã đóng vai trò đáng kể trong việc hủy diệt tự do của nhân dân Đức và gây dựng tổ chức Gestapo. Khi vị thống chế già giao quyền hành cho con người mà trước đây ông vẫn gọi một cách khinh bỉ “Viên hạ sĩ Bohèm”. Ông đưa ra bốn điều kiện: 1- Von Papen phải là phó tổng thống. 2- Chiếc ghế thứ hai: Von Neurath phải là bộ trưởng Bộ ngoại giao. 3- Von Papen kiêm chức thủ tướng Phổ mà vị trí này từ xưa vẫn do Reich kiêm nhiệm. 4- Bộ quốc phòng phải do Blomberg làm bộ trưởng, dù rằng lúc này Blomberg đang là đại diện của Đức dự hội nghị ở Genève và không có mặt ở Berlin.

    Khi đặt những điều kiện ấy ông thống chế nghĩ rằng sẽ đặt được những người Quốc xã dưới sự giám sát của Von Papen. Bọn Quốc xã chấp nhận cả bốn điều kiện, nhưng đã xoay chuyển bằng cách vi phạm các cam kết. Goering lại đã giữ vai trò tích cực trong chuyện này.

  8. #18
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    1
    Tối 30-1-1933, khi Hitler mới nhậm chức tổng thống trong vài giờ, Goering đã lên đài phát thanh tuyên bố: “Lịch sử đáng xấu hổ trong mấy năm trước đây đã khép lại vĩnh viễn. Một trang sử mới được mở ra hôm nay với tự do và danh dự là nền tảng cho nhà nước mới”.

    Tự do! Danh dự! Đã có biết bao người Đức nếm cái giá trị của những từ đó trong các trại tập trung hay trong các trại giam của Gestapo.


    Trong nội các mới, Goering phải chịu sức ép nặng của Von Papen. Hắn vừa là quốc vụ khanh, vừa là chủ tịch Nghị viện, bộ trưởng Bộ nội vụ Phổ và ủy viên Hàng không.

    Rõ ràng Von Papen không có ý định dính vào chuyện hàng không vì đã kiêm chức thủ tướng Phổ để kiểm soát mọi hành động của Goering trong vấn đề cảnh sát.

    Phổ, bang quan trọng nhất của nước Đức, và Berlin, được đặt dưới quyền kiểm soát của Goering.

    Việc đầu tiên của Goering là loại trừ lực lượng cảnh sát của Reich (liên bang) và loại trừ luôn cả vai trò của Reich. Lúc này Frick là bộ trưởng Nội vụ của Reich, có quyền giám sát mọi hành động của bộ trưởng Bộ nội vụ Phổ. Frick không ra được mệnh lệnh nào nhưng có thể đặt ra những rắc rối. Nhưng Goering đã cấm các viên chức trong bộ của mình cung cấp tin tức cho những yêu cầu từ Bộ nội vụ Reich.

    Đã từ nhiều năm, Goering quan tâm đặc biệt đến lực lượng cảnh sát. Y tin vào một lực lượng cảnh sát chính trị được tổ chức và được sự chỉ đạo đặc biệt. Ý nghĩ về Gestapo dần dần hình thành trong đầu. Y có dịp làm quen với một cảnh sát gốc Berlin, Rudolf Diehls. Như mọi tổ chức cảnh sát, cảnh sát Phổ có hai ban là ban cảnh sát chính trị và ban I.A đều do Diehls chỉ huy.

    Rudolf Diehls là sinh viên lâu đời ở đại học Hambourg nhưng năng đến quán bia hơn là đến trường. Diehls đam mê đến thô bạo những ứng xử kiểu trung cổ, là tay săn gái có tiếng và là người vui tính. Để đánh dấu cho cuộc đời sôi nổi của mình, Diehls đã trở thành cảnh sát để có thể thực hiện những dự định chưa làm được: theo dõi điều tra với sự sáng suốt tuyệt vời.

    Làm việc ở I.A Diehls đã có dịp bộc lộ hết khả năng giá trị của mình. Người ta có thể yêu cầu hắn làm bất cứ việc gì, dù chỉ là nghi ngờ hay mới có dấu hiệu không bình thường, hắn sẽ cố gắng thực hiện cho đến khi đạt được kết quả. Hắn đã rất khôn khéo trà trộn vào những điểm phức tạp ở Berlin, những nơi mà những thói hư đã mở rộng không e thẹn gì. Diehls mua được ở đây những bức thư thầm kín của Roehm, vị chỉ huy của S.A. Trong đó, Roehm đã ngập ngừng thổ lộ ham muốn đồng tính luyến ái của hắn.

    Những bức thư ấy đã rơi vào tay một ủy viên của chính phủ Phổ và ông này cho đăng công khai, hy vọng sẽ giáng một đòn chí tử vào S.A.

  9. #19
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    3
    Theo thói quen cũ, Diehls chơi trò hai mặt và lợi dụng sự quan hệ ấy để nhặt nhạnh những tin tức mà đến ngày nào đấy sẽ rất có ích.

    Sự thanh lọc cảnh sát diễn ra trong vài giờ. Việc trấn áp đổ xuống các địch thủ chính trị. Để làm việc đó, ba lực lượng S.A, S.S và cảnh sát đã hợp tác chặt chẽ với nhau.

    Những người lãnh đạo Đảng Cộng sản, rồi đến Đảng Xã hội - dân chủ đều bị triệt hạ. S.A mở những trại tập trung riêng ở Orianenbourg, gần Berlin. Người ta bắt lèn chặt hàng trăm người không có căn cứ gì. Con trai của cựu tổng thống Cộng hòa Elbert, đứng đầu Đảng Xã hội - dân chủ, người Phổ là Ernst Heilmann cũng bị bắt vào trại tập trung cùng với những người khác. Goering biết sự tồn tại của trại tập trung này cũng như 40 trại khác mà S.A đã lập ra.

    Ngay ở Berlin, Gestapo cũng đã có nhà tù riêng. Nhà tù này hoàn toàn không bị sự kiểm soát của Bộ tư pháp (Do tiến sĩ Gürtner làm bộ trưởng không thuộc phe Quốc xã). Ở Papestrasse, trong tòa nhà Columbiahaus, mà bọn Quốc xã gọi đùa nó là “Chuồng chim bồ câu”, đã diễn ra nhiều chuyện khủng khiếp.

    Ngày 22-2, Goering ký một sắc lệnh chuyển lực lượng S.A và những nhân viên của đơn vị mũ thép thành cảnh sát phụ trợ. Từ hai đơn vị này ghép lại, đã có số người dùng vào “những chiến dịch rộng lớn của cảnh sát”. Và vô hình chung nó đã đánh dấu chấm hết đối với Roehm. S.A từ đó phục vụ cho lợi ích của cảnh sát, tất nhiên nó phải thuộc quyền của Goering.

    Việc bán chính thức hóa S.A chứng tỏ việc gia tăng bạo lực, đúng như ý đồ của Goering. Y luôn đòi hỏi các nhân viên dưới quyền của mình phải cương quyết. Ngày 17, y kêu gọi cảnh sát Phổ nổ súng khi cần thiết. Mỗi một nhân viên cảnh sát phải thấm nhuần tư tưởng: “Không hành động là lỗi nặng nhất, hơn cả sự sai lầm khi thừa hành mệnh lệnh”.

    Trong bản chỉ thị ra ngày 10 và 17-2, Goering nhắc lại: “Mỗi viên đạn bắn ra khỏi nòng súng ngắn của cảnh sát, đấy chính là viên đạn của tôi. Nếu anh gọi việc đó là vụ giết người thì chính tôi là kẻ giết người. Tôi đã ra lệnh như vậy. Tôi khuyến khích việc làm đó. Tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc đó và tôi không sợ gì cả”.

    Ngày 3-3, khi phát biểu trước nhân dân về kẻ thù của Tổ quốc, Goering giải thích: “Tôi không cần đền công bằng. Mục đích duy nhất của tôi là phá hoại, thanh trừ, không có gì khác... Trong cuộc chiến đấu sinh tử, nắm đấm của tôi sẽ siết vào cổ kẻ thù. Tôi sẽ đem nắm đấm đi cùng với đội quân áo nâu”. Với kiểu khích động như vậy, Scheppmann, cảnh sát trưởng Dortmund, đã ra lệnh cho nhân viên nổ súng thẳng vào những người rải truyền đơn đối lập. Mỗi ngày người ta đều thấy có nhiều xác chết. Nếu các tờ báo ở Đức phát hành vào cuối tháng 2, có thể đưa được cái tin trong sáu tuần lễ người ta đã đưa vào trại tập trung và vào tù, ít ra là 28.000 người. Con số này vẫn còn xa sự thật, vì với lý do bí mật trong phần lớn các cuộc bắt bớ người, người ta không cho một con số nào chính xác. Vì với đạo luật khẩn cấp ký ngay trong đêm xẩy ra vụ cháy tòa nhà Quốc hội, cho phép bỏ tù những người cầm đầu chống đối.

    Sau đó, vào ngày 5-3, bọn Quốc xã đã nắm quyền hành một cách dứt khoát. Goering trở thành bộ trưởng - chủ tịch nghị viện Phổ, đã hoàn thiện công việc của hắn, đưa ra công khai lực lượng cảnh sát chính trị mà hắn tự hào. Nhưng sau hậu trường, một người khác đã quyết định loại trừ hắn

  10. #20
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    3. Gestapo được thành lập và can thiệp vào vụ cháy trụ sở Quốc hội

    Ngày 23-3, Goering mở cuộc họp đầu tiên của Quốc hội mới. Ngay từ phiên họp thứ nhất đã tuyên bố lệnh ân xá đối với tội ác bắt quả tang “phạm tội về ý định yêu nước”. Đó là tội của những tên Quốc xã.

    Ngày 23-6, tiếp theo lệnh ân xá, là đạo luật xoá bỏ việc kết án chống lại các phần tử Quốc gia - xã hội trong những năm đấu tranh giành quyền lực. Đạo luật ra lệnh phải tha ngay những người bị bắt giam về tội trên, xoá bỏ mọi bản án xét xử ở tòa án và trả lại số tiền đã nộp phạt. Đảng Quốc xã sẽ trả thay cho những món nợ ấy và che chở cho những đảng viên của chúng, kèm theo sự đảm bảo về đời sống tương lai. Nhưng Goering lại muốn rằng mọi việc phải được bỏ qua một cách bí mật nghĩa là từ đây chỉ có thể ám sát người theo lệnh.

    Để giám sát những hành động ít nhiều tội ác, cần phải loại bỏ những bộ trưởng không thuộc phe Quốc xã.

    Ngày 1 và 7 tháng 4, có hai đạo luật căn bản về tái tổ chức Nhà nước Quốc xã. Với văn bản ấy, các nghị viện của các bang đều phải giải thể, trừ có nghị viện của Phổ. Thay vào những vị trí ấy là những đại diện trực tiếp của thủ tướng chịu trách nhiệm giám sát việc chấp hành luật pháp của liên bang và những chỉ thị hướng dẫn của quốc trưởng.

    Bằng việc xoá bỏ thẳng những điều luật trước đây, phe Quốc xã đã tập trung hoàn toàn quyền hành. Ít lâu sau hội đồng cố vấn của nhà nước (Reichsrat) cũng không còn. Tuy vậy đầu năm 1934 hãy còn quyền tối cao của các bang, nhưng những chức vị quyền hành đều phải được lựa chọn trong số người Quốc xã trung thành nhất.

    Trong việc phân chia quyền lực, thành viên của tổ chức chính trị của Đảng Quốc xã bao giờ cũng nắm lấy phần của con sư tử, chống lại một cách dã man những quan chức của S.S đã tỏ ra nguy hiểm.

    Ở Phổ, phần này là rất nhỏ, nhằm hạn chế quyền hành của Von Papen, Hitler tự phong mình là thủ tướng và ra sắc lệnh ủy quyền cho Goering. Như vậy ủy viên của Reich, Von Papen, không còn giữ vai trò gì quan trọng nữa. Goering đang tiến hành củng cố tổ chức cảnh sát, chính vì thế chính quyền ở Phổ chưa bị xoá bỏ. Bởi nếu Chính quyền Phổ bị xoá bỏ thì lực lượng cảnh sát phải thuộc dưới quyền của Frick, bộ trưởng Bộ nội vụ của Reich (phe Cộng hòa).

    Công việc sắp xếp ấy đã hoàn thành, Goering ban bố một sắc lệnh xây dựng lực lượng cảnh sát bí mật của nhà nước vào ngày 26-4-1933, gọi là “Die Geheime Staats Polizei” (Gestapo), đặt tổ chức này dưới quyền của Bộ trưởng Bộ nội vụ Phổ, nghĩa là của chính Goering.

    Ngay ngày hôm ấy Diehls được chỉ định là thứ trưởng Bộ nội vụ.

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •