Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 51 đến 58 của 58

Chủ đề: Lịch sử Gestapo

  1. #51
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    4
    Năm 1931, Heydrich đã 27 tuổi, bị vứt ra vỉa hè Hambourg. Cũng như Himmler, Heydrich phải trải qua một thời kỳ khó khăn để sống ở những hải cảng Bắc Âu, Hambourg, Lubeck, Kiel, sống lay lứt chung chạ với đám người hèn hạ. Ở đây hắn quen biết nhiều tên làm đủ nghề xấu xa. Khi Đảng Quốc xã đấu tranh với các nhà chức trách và chống lại các đảng phái khác, đã phải dùng đến bọn người này để phá phách các hội nghị của địch thủ và gây ra những chuyện đấu đá trên đường phố.

    Do có năng lực về chính trị, lại đã tiếp xúc với những vụ như vậy, nên Heydrich xin gia nhập vào N.S.D.A.P. Đảng Quốc xã cũng thấy việc tuyển mộ tên Heydrich là thích hợp.

    Nền tảng giáo dục, nghề nghiệp quân sự, năng lực hiểu biết đặc biệt của hắn đã làm hắn trở thành con người quý giá của Quốc xã. Heydrich xin vào S.S. Đây là cách để hắn tỏ rõ vai trò của mình. Chỉ ít lâu sau, hắn được giao chỉ huy một toán S.S ở Kiel, nhưng là một toán nhỏ.

    Himmler đã dành sự chú ý đến Heydrich. Hắn đã nhận xét, đánh giá những khả năng đặc biệt của Heydrich, tên phụ tá sau này của hắn.

    Ngày 1-8-1931, Himmler đề bạt Heydrich làm SturmFührer (sĩ quan). Đến mùa thu Heydrich được thăng làm SturmbannFührer (đại úy) và vào làm việc trong ban tham mưu S.S ở Munich. Tháng 7-1932, Himmler quyết định cải tổ cục an ninh của S.S đã ủy nhiệm việc cải tổ này cho Heydrich và phong cho hắn chức đại tá “StandartenFührer”.

    Từ khi thành lập cơ quan S.S, mỗi đơn vị S.S đều có hai hay là ba người làm nhiệm vụ “an ninh”: điều tra, thu thập tin tức.

    Chính Himmler đã chỉ định công việc của những tên an ninh S.S này như sau: “Vào thời kỳ đó, vì những lý do cần thiết, chúng tôi đã có một tổ do thám trong các trung đoàn, tiểu đoàn và đại đội. Chúng tôi cần phải biết rõ kẻ địch của chúng tôi là bọn Cộng sản đang muốn tổ chức cuộc họp hôm nay hay ngày mai, và có thể người của chúng tôi bị chúng tấn công bất ngờ hay bị dò xét tin tức.”

    Năm 1931, Himmler đã tách các nhân viên điều tra trong các toán S.S để thành lập một ban an ninh mật. Cơ quan mới này gọi là Sicherheits Dienst (S.D), một cơ quan an ninh của ReichsFührer S.S. Ban S.D làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho Himmler và những tên S.S nói chung.

    Khi đã phụ trách ban an ninh S.D, Heydrich liền áp dụng những điều hắn đã học được ở Cục an ninh hải quân. Hắn tổ chức lĩnh vực của hắn thành loại quân sự kiểu mẫu bằng cách buộc người của hắn qua các lớp đào tạo kỹ thuật. Hắn lập ra các bộ phiếu thu thập tin tức mà trước đấy đã có nhưng chưa đầy đủ. Nhưng vì thiếu phương tiện nên hắn không đạt được việc phát triển ban an ninh S.D theo ý muốn.

    Khi đã có quyền hành, hắn lại lao vào những thói quen tình dục cũ.

    Himmler hài lòng về việc hắn đã chọn được người đại diện tin cậy đưa vào sở cảnh sát Bavière năm 1933. Năm 1934, tên này là chỉ huy cơ quan trung ương Gestapo.

  2. #52
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    5
    Heydrich đã ngồi vào vị trí chỉ huy tối cao của Gestapo và S.D ở Berlin dù không phải là “cựu chiến binh” nhưng hắn là đảng viên Quốc xã khá lâu năm.

    Con người, với quá khứ sôi động đã làm cho người dân Đức run sợ, với vẻ bề ngoài bình thường như một sĩ quan người Aryan, tóc hoe vàng, có vẻ cao thượng, có vài vết hung hung trên mớ tóc trơn và hơi cứng, rẽ ngôi lệch, với thân hình đẹp và ở thời kỳ đó có nhiều người thích như vậy vì nó có vẻ một quân nhân oai vệ. Khuôn mặt của Heydrich rất ấn tượng. Cái trán hơi cao, lướt nhẹ ra phía sau, đôi mắt nhỏ màu xanh lơ, sâu hoắm được mi mắt trên gần như che lấp. Hai mắt xếch như mắt người Mông Cổ và cái nét mặt mơ hồ ấy gợi nhớ lại thời xa xưa của tổ tiên là Gengis Khan hay Attila trên lưng ngựa. Khuôn mặt hình bầu dục hơi dài với đôi tai khoẻ và đường vành tai rộng. Chiếc mũi dài và thẳng, gốc mũi rộng, hai cánh mũi lại rất hẹp. Trên khuôn mặt khá nam tính ấy thì cái miệng lại là một vết khá chướng, vừa rộng, môi dày làm nổi bật lên khuôn mặt.

    Heydrich có giọng nói cao, một tiếng nói kiểu phụ nữ the thé toát ra từ thân hình lực sĩ. Hai bàn tay của hắn cũng giống như bàn tay của đàn bà, ngón thon dài, trắng, móng tay được chăm chút cẩn thận, giống như khuôn mặt.

    Himmler có khuôn mặt của tượng Phật lạnh lùng, không động lòng. Mặt của Heydrich lại nổi nhiều gân. Khi hắn nói thường tỏ ra ngập ngừng, có khi bỏ lửng câu nói. Lời nói cứ líu ríu như do ý nghĩ đến nhanh. Himmler tỏ ra thiếu suy nghĩ, hạn chế trong những chỉ thị hướng dẫn, làm cho cấp dưới phải phân vân. Còn lời nói của Heydrich luôn tỏ ra khó hiểu.

    Khuôn mặt mất cân đối của Heydrich đã có những dấu mâu thuẫn như của người lưỡng tính (ái nam, ái nữ). Điều đó thể hiện sự do dự về tâm lý. Hắn là người thích ăn chơi, là kỵ sĩ giỏi, đấu kiếm giỏi, cũng là người ham thích nghệ thuật. Hắn là một trong số những người Đức xuất sắc. Là tay đàn violon có cỡ và đấy là một nguyên nhân hắn phải chăm sóc giữ gìn bàn tay.

    Hắn thường tổ chức ở nhà những đêm hòa nhạc rất đáng thưởng thức. Trong những tối vui này hắn thường được vỗ tay tán thưởng, con người tài hoa này ẩn giấu lối sống của người Anh, đôi khi lại biểu lộ những điểm đáng lo ngại về tính khí khác thường. Bị mất cân bằng về tình dục, hắn triền miên thấy cần phụ nữ. Hắn thích tổ chức những cuộc đi chơi đêm, cùng với vài người bạn tâm đầu ý hợp, đến những nơi vui chơi. Ngay cả khi đã giữ trọng trách của Gestapo, hắn vẫn thích những cuộc dạo chơi đến các hộp đêm nổi tiếng. Hắn thích lang thang suốt đêm để cuối cùng chui vào căn nhà tồi tàn kiếm một cô gái điếm sẵn sàng làm mọi chuyện đồi bại.

    Heydrich tỏ rõ sự tàn ác đến tột đỉnh. Những tên tra tấn người dã man nhất cũng phải học hỏi ở hắn và run sợ trước hắn. Tên bạo chúa trông có vẻ ủy mị ấy đã tự tay đánh phạt những tên giết người ghê gớm nhất khi chúng phạm một lỗi lầm nào đó. Những “khả năng” quốc xã ấy được hắn sử dụng một cách thông minh đặc biệt, như một ý thích, một ham muốn, bằng mọi biện pháp. Hắn khôn ngoan hòa trộn những ý thích của hắn và biết cách tỏ ra rất kỷ luật, đến nỗi Himmler đã coi đó là phẩm chất mẫu mực. Vẻ bề ngoài hiền lành, nhưng hắn có mọi can đảm để làm những điều khủng khiếp nhất.

    Trước khi Quốc xã nắm được quyền lực và Hitler chưa được vững chắc ở vị trí đứng đầu đảng và còn có nhiều tình tiết phức tạp, Heydrich đã tiến hành tập hợp những tài liệu về nguồn gốc chưa được rõ ràng của Hitler, do những kẻ thù của hắn cung cấp.

  3. #53
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Ngày 2-5-1935, tòa án hành chính Phổ đã phát thông báo: cảnh sát bí mật không phụ thuộc vào sự xét xử của tòa án. Thông báo đó của Phổ đã nâng thành nguyên tắc điều luật ra ngày 10-2-1936: “Những quyền hành và những công việc của cảnh sát mật không là vấn đề cho những tòa án hành chính phân xử.”

    Việc không có cơ sở pháp lý cho Gestapo cũng không làm ai khó chịu. Giáo sư Huber viết: “Quyền hành của cảnh sát chính trị dựa trên quyền theo tập quán của Reich.”

    Tiến sĩ Best, viên chức cao cấp của Bộ nội vụ đánh giá về quyền hành của Gestapo phát sinh ra từ “triết lý mới” và không cần đến nền móng luật pháp hợp pháp chuyên biệt.

    Tháng 5-1935, tòa án hành chính Phổ cũng đã ra một điều luật công bố phương pháp “bắt để phòng xa” của Gestapo và không cần phải thông qua tòa án.

    Tháng 3-1936 một linh mục đạo Tin lành đã vận động những giám mục nổi tiếng có quan hệ với Quốc xã ngay trong nhà thờ của ông. Sáng hôm sau, Gestapo ra lệnh cho ông phải đi khỏi xứ đạo. Vị linh mục từ chối lệnh đó và nhờ tòa án can thiệp. Tòa án đã trả lời ông là lệnh của Gestapo có giá trị như một quyết định của tòa án, và không có vấn đề phải bàn cãi về nó nữa.

    Với một cha xứ đạo Thiên chúa, Gestapo đã đòi hỏi ông phải cung cấp những tin tức về các tổ chức của những người tu hành và những người trung thành trong nhà thờ của ông.

    Ông cũng đã nhờ tòa án can thiệp, nhưng tòa án bác bỏ ngay lời yêu cầu đó bằng văn bản với một câu ngắn gọn: “Khi Gestapo đã ra lệnh thì không nên bàn cãi gì. Ông phải chấp hành.”

    Con bạch tuộc đã vươn vòi ra khắp nơi. Cần phải có những tấm phiếu để điều tra về vài nghề buôn bán. Và chỉ qua một cuộc điều tra đơn giản về đạo đức thương nhân, Gestapo đã lập phiếu ngay về người đó. Gestapo thấy một phạm vi mới để kiểm soát nghề buôn bán. Chúng nhận thấy cần phải can thiệp vào giá trị của những môn bài kinh doanh và đưa vấn đề này ra trước tòa hành chính ở Saxe.

    Lệnh ngừng cấp môn bài đã trở thành một “kiệt tác” về tính nô lệ. “Bởi vì những người buôn bán có thể điều hành công việc của họ theo cách phát triển hành động lật đổ. Cảnh sát kinh tế buộc phải xin ý kiến của Gestapo trước khi phát thẻ môn bài.”

    Như thế là Gestapo có thể gây áp lực bằng mọi cách lên những thương gia bị tình nghi có hoạt động chính trị. Chính thức, Gestapo có thể áp dụng ba sự trừng phạt không cần xét xử là: Cảnh cáo, bắt giữ để phòng xa và trại tập trung.

    Sự trừng phạt “hợp pháp” ấy cho phép Gestapo bắt ngay một người được tòa án kết luận trắng án, vừa ra khỏi toà.

    Bên cạnh những phương pháp ấy, người ta còn thấy những vụ bắt cóc, ám sát, những vụ giết người dưới hình thức tai nạn hay tự tử.

  4. #54
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Những người chống đối lại chế độ Quốc xã đành phải rút vào bí mật. Ông Gisevius viết rất rõ ràng: “Chế độ cực quyền và sự chống đối là do hai quan niệm chính trị sinh ra.” Sự chống đối của người Đức dấy lên từ 1934, nhưng cũng đã giảm bớt ý nghĩa. Những tổ chức chính trị và các nghiệp đoàn là nền tảng cho những phong trào chống đối, dù hoạt động bí mật, cũng đã bị bọn Quốc xã triệt hạ.

    Những người cầm đầu các phong trào đối lập đều bị bắt giam hoặc phải lẩn trốn. Những hạt nhân đấu tranh hiếm hoi được thành lập lại, nhưng cũng chỉ có thể hoạt động rất hạn chế, nhỏ hẹp, vẫn bị theo dõi sát sao. Đôi khi chính là một người trong các tổ chức ấy phản bội, tố cáo đồng sự với Quốc xã.

    Vài sự thắng lợi không làm cho bọn Quốc xã mất cảnh giác. Chúng hiểu rằng sự nhẫn nhục này chỉ là bề ngoài và còn có nhiều nỗi hờn căm đang ấp ủ. Những người lưu vong, nhất là những người Cộng sản, thâm nhập bí mật vào Đức với những truyền đơn, những cuốn sách nhỏ, họ có nhiều chứng cớ đầy đủ để tuyên truyền chống lại chế độ quốc xã. Gestapo ráo riết săn lùng những người phát truyền đơn. Khi bắt được những người này, chúng đưa ngay họ vào trại tập trung và không để họ được chết lặng lẽ trong xà lim của nhà tù Prinz Alberchstrasse.

    Giải thích lý do về việc thành lập Gestapo, Goering nói: “Tôi đã có một đòn xứng đáng bắt hàng ngàn đảng viên Cộng sản để ngăn chặn ngay từ đầu mối hiểm hoạ, mà khó có cách nào để trừ diệt. Cần phải hành động để chống lại những hội bí mật bằng cách thường xuyên giám sát chúng. Vì thế cần phải có một lực lượng chuyên trách đặc biệt.”.

    Lực lượng “chuyên trách đặc biệt” ấy có được thuận lợi là nhờ vào quyền hạn quá mức, trên cả luật pháp.

    Sau này Schweder đã viết: “Lực lượng cảnh sát chính trị bao trùm tất cả, bởi vì nó có quyền hành tuyệt đối. Nó đánh không thương xót bằng biện pháp trừng phạt mà nó có quyền sử dụng nhưng cũng trong thời gian đó nó co dãn theo sự sống còn của Tổ quốc và Nhà nước Quốc xã, mà nó phục vụ.”

    Giáo sư Hubert, nhà luật học Quốc xã, cũng khẳng định về Gestapo: “Nó cần phải có thời hạn để đạt được thực chất bằng những hành động công khai.”

    Thời hạn ấy đã đến khi những tên Gestapo chứng minh được tính đúng đắn của lý thuyết ấy một cách đáng kinh ngạc.

  5. #55
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    2
    Khi Goering và Himmler đã nắm được quyền lực của S.A và dùng lực lượng này gieo rắc mọi nỗi kinh hoàng trên đường phố chúng đã giám sát chặt Roehm. Hai kẻ đồng minh này tiến hành phá hoại ngầm và dựa vào Hitler để làm chuyện đó.

    Đó là thời kỳ Hitler đã trở thành người chỉ huy tối cao của Reich và đang bận rộn với dư luận quốc tế.

    Mùa hè 1933, Hitler muốn cho thế giới thấy về một đất nước có kỷ luật dưới sự lãnh đạo của hắn. S.A tăng cường quấy rối đường phố đã trở thành một tổ chức cồng kềnh.

    Bọn S.A hành động theo gương Strasser, chỉ huy đội P.O, kẻ chủ trương dè chừng hết sức đối với những người theo chủ nghĩa xã hội. Chúng nói đến vấn đề quốc hữu hóa các công xưởng, xí nghiệp tư nhân, nói đến vấn đề cải cách ruộng đất v.v... nhưng chúng quên rằng: chỉ vì những chuyện đó mà tháng 12-1932, Strasser phải xin từ chức. Và chính chúng cũng kết tội Hitler là “phản bội cách mạng”.

    Việc chinh phục quyền lực đối với Roehm chỉ là bước đầu. Hắn hô hào S.A phải liên kết với nhau. Trong lời kêu gọi cảnh giác, Roehm đã nói với bọn S.A: “Các anh đừng rời xa cái thắt lưng”, có nghĩa là phải luôn ở tư thế hành động. Không phải chỉ có S.A mới gợi lại những nguyên tắc xã hội của N.S.D.A.P. Ngày 9-5-1933 ở Beuthen, Brückner, thống đốc của Silésie thượng đã tấn công dữ dội các hãng công nghiệp lớn, theo hắn ở đây đã “có sự kích động thường xuyên”. Brückner cũng đã bị cách chức, bị đuổi ra khỏi Quốc xã và đến năm sau thì bị bắt ở Berlin. Koeler, chủ tịch liên hiệp thợ thuyền quốc xã kêu gào: “Chủ nghĩa tư bản đã đưa ra những quyền về lao động theo điều luật mà nó ấn định, sự đàn áp người lao động của nó là vô đạo đức Cần phải xóa bỏ.”

    Tháng 7, Kube, phụ trách nhóm Quốc xã ở Phổ bắt đầu tấn công các địa chủ. Hắn nói: “Nhà nước Quốc xã bắt những tên chủ ruộng đất phải nhả một phần ruộng đất cho nông dân sử dụng.”

    Những kẻ ngây thơ đó quên rằng mọi nguyên tắc lớn đều phải do những tên chỉ huy tối cao của Quốc xã đẻ ra.

    Nhưng thực tế, những mệnh lệnh của cấp trên, không lâu lại đã giống như những điều mà Brückner, Koeler hay Kube nhằm đến. Khi Hiler quyết định cải tổ lại nền công nghiệp “theo những ý tưởng mới”, thì chính M.Krupp Von Bohlen được chỉ định là chủ tịch hội đồng kinh tế trung ương, gồm 17 thành viên là những chủ tư bản lớn ở Đức: Krupp, Siemens, Bosch, Thuyssen, Voegler và những chủ nhà băng như: Schroeder, Reinhardt, Von Finck v. v...

    Hội đồng kinh tế trung ương được thành lập từ ngày 15-7, và áp dụng ngay những cách thức “chủ nghĩa xã hội” một cách lạ lùng.

  6. #56
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Những lời huênh hoang không làm cho Hitler bận tâm. Hắn dễ dàng đưa mọi chuyện vào trật tư. Nhưng Hitler phải dè chừng trước hết chính là Roehm. Về nguyên tắc chỉ huy tối cao lực lượng S.A phải là Hitler và Roehm chỉ là người do Hitler chỉ định để chỉ huy S.A, nhưng Roehm đã làm như S.A là của riêng hắn. Và đám lính S.A cũng thuộc loại đáng nể sợ.

    Đã đến lúc Hitler thấy cần phải trừ diệt cái mầm mống muốn nhấn chìm hắn và đám thuộc hạ trung thành. Ngày 1-7, Hitler triệu tập họp các chỉ huy của S.A tại Bad - Reichenhall, thuộc Bavière, cảnh báo rằng sẽ không thể có cuộc cách mạng thứ hai. Đó như một ẩn ý báo trước không úp mở cho Roehm: “Ta quyết định thanh toán không thương tiếc những dự định đảo lộn trật tự hiện nay. Ta chống đối lại đến cùng một làn sóng cách mạng thứ hai, bởi vì nó sẽ dẫn đến sự xáo trộn to lớn. Với kẻ nào muốn đứng lên để chống lại quyền lực của Nhà nước Quốc xã thì người ta phải khóa tay hắn lại, dù hắn ở cương vị nào.”1.

    Ngày 6-7, Hitler nói trong cuộc họp những người chỉ huy của Đảng Quốc xã: “Cách mạng không thể diễn ra liên tiếp. Cần phải chỉ đạo dòng thác cách mạng để nó trở nên hiền hòa (...) Cần trước hết phải duy trì được nền kinh tế (…) vì kinh tế là một cơ cấu sống còn. Nó phải được xây dựng theo những điều luật từ trước đã ăn sâu trong đời sống con người.”. Với những ai muốn đẩy bộ máy kinh tế sang một hướng khác, phải được loại ra khỏi, bởi vì họ là “mối nguy hiểm cho nhà nước và quốc gia.”

    Vì vậy, những người chỉ huy của Đảng Quốc xã phải coi chừng không để một tổ chức nào của Đảng Quốc xã dính líu vào nền kinh tế. Công việc này do Bộ kinh tế đảm nhận.

    Ngày 11-7, Frick, bộ trưởng Bộ nội vụ ký một lệnh ghi rõ sự kết thúc thắng lợi của cuộc cách mạng Đức và nước Đức đang ở trong “giai đoạn phát triển.”

    Roehm đã trở thành một can phạm. Thay thế hắn là Schmidt, một nhà tư bản thuộc Bộ kinh tế, sẽ chỉ huy những đường lối mới của S.A. Có nhiều bài đăng trên các tờ báo quan trọng của Quốc xã như Kreuzzeitung, báo Deutsche Allgemeine Zeitung... đã nhắc lại bài diễn văn của Hitler và hoan nghênh “Cuộc chấm hết cho cách mạng Đức” không để lại một chỗ cho sự can thiệp nào khác. Cần phải đưa các cuộc chống đối lại Hitler vào quy củ, không thể để một sự lũng đoạn nào đối với vị trí của ông chủ quốc xã, một vị trí đã được khẳng định.

    Lúc này Roehm, được biết sự cảnh báo ấy, đã phải nới bỏ sự đối đầu với Hitler. Chắc Roehm cũng không hình dung ra được trong nội bộ lực lượng S.A đang có sự phân hoá, mà phe ủng hộ Hitler đã mạnh hơn nhiều. Nếu khối đông Quốc xã đứng ra làm trọng tài cho cuộc đối đầu này thì chắc chắn Hitler phải nắm thắng lợi.

    Nhưng còn có một lực lượng khác mà hình như Roehm không chú ý tới. Đó là S.A. và S.S do Himmler chỉ huy. Lúc đó S.S đã trở thành đội cận vệ đáng gờm. Năm 1934, quân số của S.S còn kém quân số của S.A, và nó chỉ có 200.000 người. Đến nay S.S đã có tới 95 trung đoàn, hợp thành những đơn vị xuất sắc mạnh hơn các đơn vị của S.A.
    ___________________________________
    1. Cuộc cách mạng thứ nhất: chỉ cuộc lật đổ của Quốc xã đối với nền Cộng hòa Đức - ND.

  7. #57
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Ngoài ra Roehm cũng còn chưa biết đến đội quân huyền bí của Himmler là Gestapo. Tin chắc vào sức mạnh của mình, Himmler đã không cần che giấu những ý định của mình về đội Gestapo. Himmler mơ ước đến chức bộ trưởng quốc phòng trong nội các của Hitler. Đấy là điều ham muốn tột bực của Himmler. Vì ở cương vị đó Himmler mới có thể rèn giũa đội quân Gestapo, vừa theo tính truyền thống vừa thức thời. Đội quân chính trị này sẽ là lãnh đạo đất nước.

    Chính để có được cương vị ấy nên theo yêu cầu của Hitler, Roehm phải về Bolivie và thay thế chức vụ chỉ huy S.A là tướng Blomberg, một địch thủ mà Roehm rất coi khinh.

    Roehm đã ngồi ở trụ sở chính của S.A tại Munich. Và mỗi lần đến Berlin, không đề phòng, hắn thường lui tới khách sạn Fasanenhof ở Charlotten-bourg. Tại đây Roehm công khai bình luận về đường lối chính trị của Hitler. Hắn còn thường xuyên mời bạn bè thân cận ăn cơm. Những tên này ít nhiều đều bộc lộ tư tưởng phản loạn.

    Roehm cố chịu đựng và không che giấu sự khinh bỉ đối với Hitler. Hắn tức giận vì bị tước mất quyền hành. Hitler đã muốn làm dịu sự khát khao quyền lực và danh dự của Roehm, nên đã bổ nhiệm Rohem là bộ trưởng (không bộ) một chức vụ coi như ngang hàng các bộ trưởng khác trong Đảng Quốc xã và trong bộ máy nhà nước, theo đạo luật ra ngày 1-12-1933.

    Roehm nhận ngay ra sự phân biệt khi cùng ngày, Hitler phong cấp cho Rudolf Hess, đại diện của Hitler, đứng đầu “ủy ban trung ương chính trị” của N.S.D.A.P.

    Đầu năm 1934, thái độ thù địch của Roehm càng ngày càng bộc lộ rõ, Gestapo giám sát chặt chẽ Roehm, đã nhận thấy có nhiều người cánh tả thường lui lới với Roehm. Hilter luôn nhận được những bản báo cáo về việc Roehm hay bình phẩm Hitler và Hitler không còn có thể yên tâm về Roehm nữa.

    Đối với Himmler và Goering, thì Roehm là kẻ thù số một. Tất cả những hành động và cử chỉ của Roehm đều được can thiệp không khoan nhượng. Cả lực lượng S.A cũng bị Gestapo giám sát chặt. Những tên linh S.A hay uống rượu, quậy phá trên đường phố hát những bài ca tục tĩu và cực kỳ phản động:

    “Treo cổ những tên Hohenzollern lên cột đèn
    Hãy để mặc những con chó ấy đung đưa cho đến hhi nó rơi xuống
    Treo cổ những con lợn bẩn thỉu trong nhà thờ Do Thái
    Và ném lựu đạn vào nhà thờ Thiên Chúa giáo...”

    Băng ghi âm bài hát này được bí mật đặt lên bàn làm việc của Hitler làm cho hắn tức giận điên cuồng. Hitler đã cố chứng tỏ những người quốc xã là những người biết tôn trọng thể chế và tín ngưỡng. Và chính vị thống chế già là một Hohenzollern được mọi người quý mến.

    Không đếm xỉa đến những khiển trách của Hitler, Roehm vẫn cặp kè với những tên S.A trong các cuộc chè chén ghê tởm. Những cuộc chiêu đãi do Roehm tổ chức để lấy lòng bọn lính S.A, thường gây ra những tai tiếng quá đáng - những hành động phóng đãng của Roehm gần như công khai. Những kẻ thân cận của hắn càng lợi dụng ý tưởng của Roehm để có những hành động nghiêm trọng hơn. Ví dụ như tên Karl Ernst, một tên bán bánh mì, sau đó làm nghề gác cầu thang máy, bảo vệ quán ăn, đã được đề bạt làm chỉ huy S.A ở Berlin do những thành tích bất hảo. Tên Karl Ernst đã dùng tiền tước đoạt của dân chúng để tiêu pha phung phí. Những việc làm của hắn được báo cáo tỉ mỉ cho Hitler.

    Nhưng Hitler vẫn có nỗi lo sợ mơ hồ khi công khai chống lại Roehm. Có một chút hàm ơn pha lẫn với tình cảm của cấp dưới, khi Hitler còn ở quân đội, đối với đại úy Roehm. Tất cả những điều đó đã ngăn cản Hitler thí Roehm, vậy tốt nhất là để Roehm cho những kẻ thù của hắn hành xử.

  8. #58
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    3
    Đầu năm 1934, Roehm đã thấy được những báo động nguy hiểm. Hitler hiểu rõ sự thù địch của quân đội đối với lực lượng S.A do Roehm chỉ huy. Hitler cũng tìm cách xoa dịu các nhà tư bản và những cường hào ở miền Đông nước Đức. Hitler muốn để cho quân đội kiểm soát lực lượng S.A nhưng các sĩ quan quân đội không muốn nhận “quà biếu độc hại” này chút nào, họ sợ những tên lưu manh của Roehm làm lụn bại những tập tục cổ truyền của quân đội.

    Hitler không thể quên được rằng: khi một chế độ không nắm được quân đội của mình, thì sẽ không có gì đảm bảo sự chắc chắn của nó. Trước đây nền cộng hòa đã mặc cả với quân đội, và nay Hitler lựa chọn thỏa hiệp bằng cách đưa S.A vào dưới quyền quân đội.

    Chỉ có một nạn nhân là tướng Von Hammerstein, chỉ huy trưởng đội quân S.A bị cách chức vào cuối năm 1933, do có quan hệ với cựu tổng trưởng Von Schleider. Chức vụ của Hammerstein được giao lại cho Von Fritsch, một viên tướng cũ và là bạn thân của tổng thống Hindenburg.

    Sự chứng tỏ thiện ý ấy đã làm cho các viên tướng trong quân đội yên tâm.

    Trong cuộc họp với các tướng ở Ulm, Blomberg đã nói: “Về phía chúng tôi, chúng tôi hết sức tin tưởng và tán thành không chút ngần ngừ việc sáp nhập vào quân đội. Chúng tôi vẫn sẽ tận tâm trung thành. Chúng tôi chỉ có một nguyện vọng là sống và làm việc. Và nếu cần phải chết trong quân đội mới, chúng tôi sẽ chết với bầu máu mới.”

    Đối với quân đội, Hitler cũng xoa dịu bằng việc đề ra những luật lệ mới: Những tổ chức chính quyền có viên chức là người Do Thái hay là hậu duệ của Do Thái, bị sa thải ngay không cần một lý do nhỏ nào. Việc này cũng được áp dụng trong quân đội.

    Nhưng ngày 31-5-1934 quân đội đã bác bỏ điều luật này. Lý do chỉ vì sẽ có rất nhiều sĩ quan bị loại bỏ, vì hầu hết họ thuộc dòng dõi quý phái ở Đức, hay tổ tiên họ là người Do Thái, từng được tặng thưởng rất nhiều huân chương và huy hiệu.

    Dù sao “việc thanh lọc” này cũng được tiến hành bí mật: 5 sĩ quan, 2 học viên sĩ quan, 31 hạ sĩ quan và binh lính đã bị bắt giam. Ở hải quân cũng có 02 sĩ quan, học viên sĩ quan, 5 hạ sĩ quan và thủy thủ bị loại trừ.

    Việc sáp nhập S.A vào quân đội đã được thực hiện. Nhưng chỉ còn một cản trở để hoàn thành công việc này, đó chính là Roehm.

    Roehm hắn thấy lo sợ, vì quân đội đã chia sẻ những tay chân thân cận của hắn. Roehm nhằm vào những người thuộc phe cánh xã hội của đảng để đưa những mệnh lệnh đã bị cấm.

    Ngày 18-4-1934, trước các đại diện báo chí nước ngoài đến dự họp ở Bộ tuyên truyền, Roehm không ngần ngại khẳng định: “Cuộc cách mạng mà chúng tôi đã tiến hành, không phải là cuộc cách mạng quốc gia, mà là cuộc cách mạng của Quốc xã. Chúng tôi chỉ nhấn mạnh đến từ “xã””.

    Cuối tháng 5, Heines, viên trung úy của Roehm tuyên bố ở Silésie: “Chúng tôi có bổn phận là người cách mạng. Chúng tôi mới chỉ bắt đầu và chỉ ngừng lại khi cuộc cách mạng ở Đức thực sự hoàn thành.”

    Nhưng Gestapo đã canh chừng mọi hành động và lời nói của phe cánh Roehm. Mọi tài liệu thường xuyên được báo cáo cho Hitler. Công việc đang được chuẩn bị. Tiếp sau đó lại có một sự kiện xảy ra. Đầu tháng 4, Hitler có cuộc du hành ngắn ngày trên chiến hạm Deutschland. Khi tàu ra ngoài khơi ở Kiel, Hitler đã gặp Blomberg.

    Người ta cho biết là Blomberg đã đề nghị với Hitler cho loại trừ Roehm cùng ban tham mưu S.A và Hitler đã chấp nhận điều đó để hoàn thành việc chinh phục quân đội. Nhưng đấy mới chỉ là một giả thuyết. Thực ra ý định thanh toán Roehm đã có trong đầu óc của Hitler từ lâu rồi.

    Bị sức ép của quân đội, của Goering, của Hess và lực lượng P.O của Himmler và lực lượng Gestapo, Hitler vẫn chần chừ rất lâu, theo thói quen của hắn. Qua một thời gian dài không dứt khoát, rồi với một sự quyết tâm tàn ác đến khó hiểu, và do đó, Hitler được tôn xưng là “nhạy cảm”, như một điểm đánh dấu “thiên tài” của hắn.

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •