Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 24
  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    5

    Vì sao Pháp có truyền thống đầu hàng?

    Tính từ khi Napoleon bại trận ở Waterloo đến nay thì nước Pháp có rất ít thắng lợi quân sự, nếu không tính các chiến dịch bắt nạt dân thuộc địa lạc hậu và trang bị kém ở TK 19 thì gần như toàn thua:

    - Thua ở Mexico năm 1867.


    - Thua nhục nhã Phổ năm 1871


    - Thế chiến I có thể nói rằng Pháp thắng mà như thua, vì được quân Anh sang giúp và Nga gánh cho một phần binh lực Đức; hơn nữa do phần lớn mặt trận phía Tây diễn ra trên đất Pháp, nên thiệt hại kinh tế của Pháp là lớn nhất trong các nước tham chiến. Với dân số chỉ bằng 3/8 Đức, Pháp đã mất phân nửa đàn ông trong độ tuổi 20-32 trong 4 năm chiến tranh. Sau này tiền bồi thường chiến tranh còn không đủ chi phí xây lại nhà cửa và lương hưu cho cựu binh.....

    - Thế chiến II thì quá nhọ, bàn đến làm chi cho đau lòng......[IMG]images/smilies/24.gif[/IMG]

    - Năm 1954 bị 1 ông giáo viên dạy sử dẫn 1 đám nông dân đánh cho u đầu mẻ trán ở Điện Biên Phủ:


    - Năm 1956 thua khi tái chiếm kênh đào Suez của Ai Cập.

    - Năm 1962 bị đá bay khỏi Angieri dù huy động gần 60 vạn quân chống lại 10 triệu dân chỉ có nền kinh tế lạc hậu.


    Vậy đâu là nguyên nhân?

  2. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    0
    Đồng chí Bạc làm gì mà hạ thấp Phú đĩ thế, đồng chí cứ lấy những thất bại quân sự ra mà kể thì hóa ra nước Đức có truyền thống thua trận [IMG]images/smilies/24.gif[/IMG] (WW I và II đều là kẻ thua cuộc cả), nước Mẽo gần đây cũng hay có truyền thống bại trận (thua ở VN, triều tiên, cu ba, sa lầy ở Somali, Afghanistan, Iraq như rêu rao của ai đó v..v.v...), còn xứ Tàu thì thậm chí có truyền thống là chưa bao giờ thắng trận [IMG]images/smilies/24.gif[/IMG][IMG]images/smilies/24.gif[/IMG]

    Còn các chiến bại đồng chí kể trên của Pháp nhợn thì các nguyên nhân có khác nhau. Mấy cái đầu, thua Phổ và Đức chủ yếu vì sự lạc hậu trong công nghệ và chiến thuật chiến tranh, 2 cái cuối cùng thua ở thuộc địa vì đơn giản thời của thuộc địa đã kết thúc, nước Pháp thì rệu rã tuổi gì giữ được các thuộc địa của mình, đến nước Anh còn chả làm được, sá gì nước Pháp.

  3. #3
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    1
    Khác hẳn nhau mà!

    Đức thua do 1 chọi 3, chọi 5. Pháp thì lập team rồi vẫn còn bị nện cho tơi tả, 1 vs 1 thì Phổ nó dần cho mềm xương còn gì.

  4. #4
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Có gì đâu, giống như lão Bạc đánh đế chế team 4vs4 mà lão đầu cánh gặp Chim sẻ chẳng hạn, thì lão feat là chuyện thường. Cơ mà quan trọng là team lão thắng, thì sau trận lão vẫn có quyền to mồm là tao ôm chết thằng Chim sẻ cho chúng mày ở trong phát triển nhé [IMG]images/smilies/24.gif[/IMG]
    Trích dẫn Gửi bởi Muitenbac777
    Khác hẳn nhau mà!

    Đức thua do 1 chọi 3, chọi 5. Pháp thì lập team rồi vẫn còn bị nện cho tơi tả, 1 vs 1 thì Phổ nó dần cho mềm xương còn gì.

  5. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    722
    Fap nổi danh về đầu hàng rồi. Trong các meme thì Fap luôn hàng giặc



    Nói chung thì Fap cũng chỉ cái màu mè là chính. Hồi WW thì vô cùng lạc hậu về tư duy chiến thuật. WW1 thì có trò "Quần đỏ là quân Fap". WW2 thì gánh cái phòng tuyến Maginot vô dụng

  6. #6
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    6
    Pháp sai lầm trong chính sách khai thác thuộc địa, vì thiếu thốn tài nguyên phục vụ chiến tranh nên sa đà dần vào việ bóc lột quá sức thuộc địa, khiến cho dân thuộc địa nổi dậy, làm Pháp đã cùi lại còn lở [IMG]images/smilies/21.gif[/IMG] , chưa kể trang bị càng thụt lại dần [IMG]images/smilies/4.gif[/IMG] ??

  7. #7
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    3
    Lý do cơ bản thì kể từ sau Napoleon thì Pháp đã không còn giữ được ưu thế quân sự của mình so với các nước khác ở châu Âu như khoảng thời gian dài trước đó nữa. Cho đến trước thời Napoleon thì Pháp là nước nắm giữ những lợi thế quan trọng nhất để đạt được ưu thế về quân sự ở châu Âu. Pháp diện tích rộng, đất đai màu mỡ thuận lợi cho nông nghiệp và những cảng biển quan trọng cho thương nghiệp, dân số đông, đất nước lại thống nhất sớm hơn khá nhiều so với các nước láng giềng như Tây Ban Nha hay Đức. Tiềm lực vật chất và con người tập trung cho chiến tranh của Pháp vì thế vượt trội nếu so sánh đơn lẻ với Tây Ban Nha đánh bại Hồi giáo khá muộn và Đức đang bị chia rẽ bởi các tuyển hầu HRE.

    Vì những ưu thế đó nên quân đội Pháp thường là một trong những quân đội dẫn đầu về số lượng, trang bị, công nghệ quân sự và kinh nghiệm chiến đấu. Các phát kiến chiến tranh mới nhất như súng, đại bác, kiến trúc thành lũy đều được triển khai rất nhanh và rộng rãi trước hết ở Pháp. Lục quân Pháp được coi là bá chủ ở châu Âu kể từ sau trận Rocroi giữa thế kỷ 17, đến thời Louis XIV thì sức mạnh quân đội tăng thêm một bậc, pháo binh Pháp vượt trội so với toàn bộ châu Âu chính là từ thời Louis XIV. Ưu thế về quân sự này tiếp tục được duy trì cho tới Cách mạng Pháp và đến tay Napoleon. Cách mạng Pháp khi mới nổ ra không bị đè bẹp bởi phe Liên Minh cũng là nhờ quân đội, do phần lớn quân đội ủng hộ Cách mạng. Uy thế quân sự của Pháp lên đến đỉnh điểm thời Napoleon, nhờ khả năng chỉ huy, tài tổ chức và trang bị cho quân đội của Napoleon. Nhưng nó cũng đánh dấu cho việc Pháp chính thức mất đi ưu thế quân sự kéo dài suốt nhiều thế kỷ của mình, vì phần lớn quân đội Pháp đã bị chôn vùi trong các cuộc chiến của Napoleon kéo dài gần 20 năm.

    Sau Waterloo thì Pháp mất vị thế quân sự do quân đội gần như tan nát hết, trong khi những nước láng giềng thì liên tục gia tăng sức mạnh, điển hình là Đức. Đức thống nhất dưới tay Phổ chỉ ít năm sau khi Pháp thua Waterloo, nhanh chóng cải tổ quân đội theo mô hình ưu việt hơn từ tổ chức đến trang bị, trong khi Pháp lại dậm chân tại chỗ với hàng loạt các bất ổn chính trị, từ quân chủ sang Cộng hòa lộn tùng phèng, quân đội thì lạc hậu và ít được quan tâm. Ưu thế về kinh tế và công nghệ trước đây cũng bị Anh rồi Đức qua mặt, nhất là khi chiến tranh hiện đại càng phụ thuộc nhiều vào nền tảng kinh tế thì Pháp lại càng không thể là đối thủ của Đức được. Thế nên sau Waterloo Pháp liên tục bị cho ăn hành là phải [IMG]images/smilies/4.gif[/IMG]

  8. #8
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    1) Thua phổ 1871:

    - Quân đội tuy rất chuyên nghiệp, tổng số quân lên đến cỡ 450,000 người, nhưng tình trạng bố trí doanh trại không hợp lí, mất nhiều thời gian tổng động viên, quân dư bị (Garde Mobile) phải mất nhiều ngày đường để có thể đến doanh trại báo danh. Kết quả là khi chiến tranh nổ ra, chỉ khoảng nửa số quân nêu trên chống trả lại hơn 450,000 quân Phổ. Kế nữa, quân dự bị, vốn chỉ được thành lập năm 1866, trước cuộc chiến 4 năm, thường không được trang bị đầy đủ, không có súng trường mới lắp đạn phía sau Chassepot mà quân chánh quy có, mà chỉ được phát cho các vũ khí cũ kỹ hơn như súng Tabatière. Họ cũng chẳng được huấn luyện tỉ mỉ, thành ra một lực lượng có tính chiến đấu rất kém.

    - Hệ thống đường sắt tuy phát triển nhưng chủ yếu xuất phát từ nhu cầu phát triển kinh tế, bị chi phối bởi nhiều công ty đường sắt tư nhân, không được xây dựng và sử dụng cho mục đích quân sự, đến khi bùng nổ chiến sự thì ú ớ không biết phải sử dụng xe hỏa nào để chuyên chở binh lính, pháo binh và quân nhu như thế nào. Tuyến đường sắt dẫn đến trận tuyến Alsace-Lorraine phải trải qua nhiều trạm trung chuyển, chuyển nhiều xe hỏa. Tựu chung Pháp trước đó chả có kế hoạch dùng đường sắt vào việc hậu cần, dẫn đến tình trạng hỗn loạn, Pháp cũng chẳng có một kệ hoạch cụ thể nào đưa ra khoảng thời gian cần thiết để tổng động viên một số lượng quân nhất định nào hết, nói tóm lại, Pháp chẳng hề trong tư thế chuẩn bị gì khi lao vào cuộc chiến. Điều này trái ngược với Phổ vì bộ tổng chỉ huy Phổ (Großer Generalstab) đã mất nhiều năm lên kế hoạch cụ thể cho việc tổng động viên quân đội. Helmuth von Moltke (1800-1891) đã chuẩn bị nhiều kế hoạch cho một cuộc chiến với Pháp ít nhất từ năm 1857. Bộ tổng chỉ huy còn có quyền lực ảnh hưởng đến ngành đường sắt rất phát triển ở Phổ và các quốc gia khác nhằm phục vụ cho các mục tiêu quân sự. Do đó, khi chiến tranh nổ ra, quân Phổ đã có thể tập trung quân số đông gấp 2 quân Pháp tại chiến tuyến do các kế hoạch tổng động viên tỷ mỉ chuẩn bị từ trước đó khá nhiều năm. Ngoài ra, Albrecht von Roon, bộ trưởng chiến tranh Phổ (Preußisches Kriegsministerium) thông qua nhiều cải cách quân sự như áp dụng chế độ nghĩa vụ quân sự 3 năm cho tất cả thanh niên nam giới đủ tuổi, cũng như hợp nhất quân đội chính quy (landswehr) với quân dự bị là một, do đó tăng quân số cho quân chính quy và thay các nam giới nhập ngũ do thực hiện nghĩa vụ quân sự vào vị trí quân dự bị.

    - Cách giáo dục quân sự ở Pháp lỗi thời, sĩ quan và tướng tá phải nghe theo mệnh lệnh trên do cấp trên ban ra, thiếu sự sáng tạo và vững vàng khi phải hoàn thành mệnh lệnh. Trái lại với cách giáo dục ở Phổ, vốn khuyến khích sĩ quan và tướng lĩnh phải năng động sáng tạo, cấp trên thường chỉ đưa ra mục tiêu chính và phụ cho 1 hoạt động quân sự, còn cấp dưới phải động não nghĩ cách giải quyết sao cho quân đội mình chỉ huy đạt được mục đích đó. Đây gọi là Auftragstaktik (mission-type tactics). Auftragstaktik có nghĩa là mọi chiến thuật tập trung vào việc hoàn thành một mục tiêu được đề ra bởi cấp trên, chứ không phải là chiến thuật tập trung vào hoàn thành mệnh lệnh từ trên ban xuống. Theo đó, các cấp chỉ huy từ tiểu đoàn, trung đoàn ở Phổ có nhiều quyền quyết định hơn so với ở Pháp. Tùy theo tình huống cụ thể ở chiến trường mà họ sẽ ra quyết định mà họ cảm thấy phù hợp, không phải dựa vào bất cứ ràng buộc nào từ cấp trên, miễn là đạt được những mục tiêu do cấp trên đề ra. Sĩ quan Phổ và các tiểu quốc Đức khác được huấn luyện và khuyến khích sáng tạo trong nhiều tình huống chiến đấu khác nhau, sao cho họ có đủ tự tin xử lý những tình huống đó một mình. Trong khi đó, sĩ quan Pháp được huấn luyện để nghe chỉ đạo và mệnh lệnh ban ra từ cấp trên. Họ không có quyền tự quyết khi phải đối diện với nhiều tình huống chiến đấu phức tạp. Điều này dẫn đến việc cấp chỉ huy cao nhất ban hành mệnh lệnh nhưng lại không hiểu được tình hình thực tại ở một mặt trận nào đó hiện giờ ra sao. Đợi đến khi mệnh lệnh từ trên ban xuống thì tình huống đã thay đổi. Điều này khiến sự vận hành trong quân đổi Pháp chậm chạp, không được linh hoạt bằng kẻ thù. Sau thế chiến thứ I, nhiều nước như Mỹ và Anh đã thử nghiệm cách giáo dục quân sự của Phổ-Đức và áp dụng nó vào quân đội của mình, nhưng không thành công. Việc này có lẽ do Auftragstaktik là một truyền thống đặc thù chỉ có ở Phổ mà thôi.

    - Pháp tuy sở hữu pháo binh khá tối tân theo hệ thống Lahitte (Système La Hitte), với nòng pháo có rãnh thay vì nòng trơn, nhưng mọi súng đại bác ở Pháp vẫn còn náp đạn phía trước kiểu thời Napoleon I. Trong khi Phổ từ những năm sau chiến tranh với Áo năm 1866 đã đặt hàng cho công ty sản xuất thép Krupp để thiết kế các loại nạp đạn hậu, cỡ pháo to. Do đó, pháo binh Phổ tối tân hơn Pháp nhiều.

  9. #9
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Trích dẫn Gửi bởi Lí Tĩnh
    - Cách giáo dục quân sự ở Pháp lỗi thời, sĩ quan và tướng tá phải nghe theo mệnh lệnh trên do cấp trên ban ra, thiếu sự sáng tạo và vững vàng khi phải hoàn thành mệnh lệnh. Trái lại với cách giáo dục ở Phổ, vốn khuyến khích sĩ quan và tướng lĩnh phải năng động sáng tạo, cấp trên thường chỉ đưa ra mục tiêu chính và phụ cho 1 hoạt động quân sự, còn cấp dưới phải động não nghĩ cách giải quyết sao cho quân đội mình chỉ huy đạt được mục đích đó. Đây gọi là Auftragstaktik (mission-type tactics). Auftragstaktik có nghĩa là mọi chiến thuật tập trung vào việc hoàn thành một mục tiêu được đề ra bởi cấp trên, chứ không phải là chiến thuật tập trung vào hoàn thành mệnh lệnh từ trên ban xuống.
    Tớ tưởng vụ tự lo chiến thuật là Pháp được di truyền từ Napoleon chứ? Có mấy khi Napoleon chỉ thị cho các thống chế phải đánh thế này hay thế kia đâu. Thường là ông chỉ định 1 mục tiêu, 1 nhiệm vụ là xong, còn cách hoàn thành thì các thống chế phải tự nghĩ lấy. Hay lũ max ngu về sau bỏ tư tưởng này đi?

    Xem các lý do khiến thằng cháu trời đánh Napoleon III thua Phổ, lý do cuối cùng được ghi là "chỉ huy tồi" (Lịch sử thế giới cận đại - 2004). Liệu có phải lão này chỉ biết làm chính trị mà không biết dùng binh? Vì sao lại để nó vây chết ở Sedan đến nỗi phải vẫy cờ trắng xin hàng.

    Vì sao Áo án binh bất động trong suốt cuộc chiến? Quân Phổ dù mạnh nhưng cân thêm cả Áo là quá sức. Chỉ cần Pháp hứa hẹn về việc khôi phục lợi ích đã mất trong cuộc chiến 1866 là đủ để ít nhất 300.000 quân Áo tham gia và Pháp dù có thua cũng khó mà thảm hại như vậy.

  10. #10
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2

    Tớ tưởng vụ tự lo chiến thuật là Pháp được di truyền từ Napoleon chứ? Có mấy khi Napoleon chỉ thị cho các thống chế phải đánh thế này hay thế kia đâu. Thường là ông chỉ định 1 mục tiêu, 1 nhiệm vụ là xong, còn cách hoàn thành thì các thống chế phải tự nghĩ lấy. Hay lũ max ngu về sau bỏ tư tưởng này đi?
    Napoleon Bonaparte bổ nhiệm chức Thống soái (Maréchal) theo suy nghĩ và ý thích của ông ta. Việc các thống soái giành thắng lợi là do tài năng của riêng họ. Một khi chế độ Napoleon mất đi thì những đặc thù trong triều đại của ông ta cũng biến mất.

    Còn ở Phổ, do bị thua trận ở Jena nên Phổ tìm cách cải tổ quân sự. Việc thành lập bộ tổng chỉ huy bao gồm nhiều tướng tá được huấn luyện và đào tạo chuyên nghiệp, tốt nghiệp học viện quân sự Phổ (Preußische Kriegsakademie) là để khiến bộ máy quân sự của Phổ không phải lệ thuộc vào một thiên tài quân sự xuất chúng nào đó, như Frederick Đại Đế hay Napoleon I. Nghĩa là Phổ muốn có một bộ phận quân sự chuyên lên kế hoạch chiến tranh trong thời bình, dự đoán mọi tình huốn quân sự có thể xảy ra trong tương lai. Bộ phận này về mặt chính trị tương đối độc lập với chánh phủ Phổ và sau này là Đức. Về mặt pháp lý, nó gần như một quốc gia nhỏ trong một quốc gia lớn, nghĩa là bộ tổng chỉ huy có quyền từ chối nhiều đề nghị hay yêu cầu từ Bộ trưởng chiến tranh hay cả hoàng đế Phổ hay Đức sau này. Bộ tổng chỉ huy cũng có một số quyền lực trong việc điều khiển sự phát triển kinh tế của Phổ và Đức, điển hình như việc bắt tay ký kết với công ty sản xuất thép Krupp, hay điều phối các tuyến đường sắt trong trường hợp có chiến tranh.


    Vì sao Áo án binh bất động trong suốt cuộc chiến? Quân Phổ dù mạnh nhưng cân thêm cả Áo là quá sức. Chỉ cần Pháp hứa hẹn về việc khôi phục lợi ích đã mất trong cuộc chiến 1866 là đủ để ít nhất 300.000 quân Áo tham gia và Pháp dù có thua cũng khó mà thảm hại như vậy.
    Áo và Đan Mạch đều muốn phục thù, nhưng vẫn còn sợ Phổ, không tin Pháp sẽ thắng trận. Còn Pháp không liên minh được với Anh và Nga vì Otto von Bismarck tìm cách cô lập Pháp trên mặt trận chánh trị từ trước.

    Nhìn chung, bộ tổng chỉ huy Phổ và Đức sau này có nhiều đặc quyền và được độc lập hơn so với ở Pháp hay ở bất cứ quốc gia nào khác. Ở Pháp, ngay cả sau khi thất bại năm 1871, bộ tổng chỉ huy Pháp vẫn bị chánh quyền Cộng Hòa đệ III chi phối. Các nhà chánh trị của nền cộng hòa lúc nào cũng lo sợ giới quân sự sẽ đảo chánh họ, nên tìm cách chi phối quân đội, không để chánh trị dính vào quân đội. Ngược lại, khi thế chiến thứ I bắt đầu, bộ tổng chỉ huy Đức trở thành lực lượng chánh trị lớn nhất trong nước Đức thống nhất, tới mức sau này Hindenburg và Ludendorff có nhiều quyền lực gần như những nhà độc tài quân sự, khiến hoàng đế Wilhelm II trở thành một bức bình phong.

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •