Trang 2 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 1234 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 53
  1. #11
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Chủ nghĩa tập thể mà Bác Hồ nói tới là utilitarianism. Chủ nghĩa này là một lý tưởng chứ không tồn tại trong thực tiễn. Thực tế văn hóa tiểu nông ở châu Á tồn tại chủ nghĩa phường hội, tập thể cục bộ.

    Những tập thể nhỏ như là dòng họ, làng xóm, những người thân quen thì hoạt động mạnh. Họ lấy những luận điểm của utilitarianism "cái lợi cho tập thể là cái lợi cho mỗi người" để biện hộ cho tập thể. Tuy nhiên thực tế chỉ là một vài người trong nhóm nhỏ đó đòi những người khác làm theo ý họ.

    Chủ nghĩa cá nhân thì không ép buộc cá nhân phải thuộc về một cộng đồng cứng nhắc nào. Lễ nghĩa giảm tới mức tối thiểu. Cá nhân được khuyến khích bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, và anh ta được chọn cộng đồng phù hợp. Không phải cứ thân quen từ lâu thì phải gắn bó, hi sinh cho họ. Khi mỗi người đã chọn được cộng đồng phù hợp để tham gia, trong đó các bên đều có lợi, thì tự mỗi cá nhân trong cộng đồng đó hoạt động tích cực. Nó khác với các cộng đồng cứng nhắc của chủ nghĩa tập thể, nơi mà người ta buộc cá nhân làm điều đúng bằng cách gây áp lực, và cá nhân phải làm theo để "giữ thể diện".

  2. #12
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    1
    Trích dẫn Gửi bởi Argon
    1. Định nghĩa

    Chủ nghĩa cá nhân (individualism) liên quan đến các xã hội trong đó các mối quan hệ giữa các cá nhân là lỏng lẻo: mỗi người được chờ đợi tự chăm sóc mình và gia đình trực tiếp của mình.

    Chủ nghĩa tập thể như là cực đối lập liên quan đến các xã hội trong đó con người từ khi sinh đã hội nhập vào nội nhóm có liên kết rất chặt chẽ, cái nhóm sẽ suốt đời tiếp tục bảo vệ nó để đổi lấy lòng trung thành vô điều kiện”

    Các nền văn hóa thiên về chủ nghĩa tập thể thiên về quan hệ nội nhóm, khép kín, có khuynh hướng văn hóa đối xử với con người trên cơ sở thuộc tính nhóm và dành cho người trong nhóm, người thân, bạn bè những quyền lợi ưu đãi trong khi gạt bỏ người khác nhóm kể cả xứng đáng. Trong khi cố gắng đạt được mối quan hệ hài hòa trong nội nhóm, nền văn hóa chủ nghĩa tập thể lại thờ ơ, lạnh nhạt, thậm chí có thể tàn nhẫn, thù địch với những người khác nhóm. Nhận xét này dễ thấy trong văn hóa ứng xử làng xã ở Việt Nam. Làng này phân biệt với làng kia bằng giọng nói, bằng thành hoàng làng, bằng lễ tục riêng, hương ước riêng, quan niệm sống “ta về ta tắm ao ta”, trai làng thù địch, xung đột với trai làng khác trong chuyện hôn nhân, tình yêu... Trái lại, trong các nền văn hóa thiên về chủ nghĩa cá nhân, việc ứng xử với con người dựa trên cơ sở đó là một con người cá nhân bất kể người đó thuộc nhóm nào. Nhà nghiên cứu người Bungary Minsho gọi đó là “chủ nghĩa phổ quát” (universalism) và đặt tên cho chủ nghĩa tập thể là chủ nghĩa khép kín (exclusionism).

    Chủ nghĩa tập thể mà chúng ta thường nói tới thực ra là mang tính khép kín, ích kỉ hơn là chủ nghĩa cá nhân. Chủ nghĩa tập thể buộc con người đề cao nội nhóm nhỏ của mình mà hạ thấp những người bên ngoài nội nhóm đó. Ví dụ văn hóa Trung Quốc đề cao tập thể nhưng người ta sẵn sàng làm ăn gian dối, bán thực phẩm giả, là vì nó giúp ích cho tập thể nhỏ (gia đình, dòng họ) bất chấp tác hại của nó với xã hội.


    2. Đặc điểm

    Một công trình nghiên cứu phỏng vấn sinh viên từ 23 nước bao gồm cả các nước có điểm số con người cá nhân cao và con người tập thể cao, cho thấy: sinh viên đến từ các nước có điểm cao về con người cá nhân chọn các giá trị ứng xử với người khác như sau: khoan dung với người khác; hài hòa với người khác; không ganh đua; một người bạn tâm tình, gần gũi; xứng đáng với sự tin cậy; thỏa mãn với vị trí của mình trong cuộc sống; đoàn kết với người khác; là người ôn hòa, bảo thủ.

    Còn sinh viên đến từ các nước có văn hóa tập thể coi những giá trị sau đây là quan trọng : đạo hiếu (kính trọng, vâng lời cha mẹ, sùng kính tổ tiên, giúp đỡ cha mẹ về tài chính); sự trinh trắng của phụ nữ; chủ nghĩa yêu nước.


    3. Quyền lực
    Ở những nước nơi con người phụ thuộc vào nội nhóm thì đồng thời cũng phụ thuộc vào các nhân vật quyền lực. Phần lớn kiểu gia đình mở rộng có cấu trúc gia trưởng, người đứng đầu gia đình thực thi quyền lực đạo đức mạnh mẽ. Còn ở các nước con người ít phụ thuộc vào nội nhóm, thì họ cũng ít phụ thuộc vào các nhân vật quyền lực.


    4. Trong gia đình

    Thông thường, chủ nghĩa cá nhân gắn với kiểu gia đình hạt nhân (chỉ có cha mẹ & con cái), còn chủ nghĩa tập thể gắn với gia đình mở rộng (ông bà, cha mẹ, cô chú, anh chị em họ,...).

    Một đứa trẻ sống trong gia đình mở rộng quen với ý nghĩ là thành viên của nhóm chúng ta, ít khi sống biệt lập so với những đứa trẻ sống trong gia đình hạt nhân. Một sinh viên châu Âu đi thực tập ở Malaysia về phàn nàn rằng các vị khách chẳng bao giờ để anh ta một mình, còn một sinh viên châu Phi đến Bỉ học tập lại than phiền là phải ở một mình trong phòng suốt cả quãng thời gian dài.

    Gia đình theo chủ nghĩa tập thể chia sẻ phúc lợi giữa các thành viên. Nếu có thành viên có việc làm thu nhập thì anh ta sẽ chia sẻ với người chưa có việc làm để góp phần nuôi sống cả gia đình. Một gia đình theo chủ nghĩa tập thể như gia đình Việt Nam có thể đầu tư cho một người đi học đại học, khi người này có việc làm, thu nhập sẽ được chia sẻ với các thành viên khác. Bổn phận với gia đình không chỉ dừng lại ở vấn đề kinh tế mà cả trên phương diện nghi lễ. Tang ma, hiếu hỉ đều là những sự kiện mà mọi thành viên gia đình phải tham dự. Những nhà quản trị doanh nghiệp châu Âu chưa hiểu văn hóa gia đình của chủ nghĩa tập thể thường nghi ngờ lý do xin nghỉ việc của nhân viên cho những dịp lễ tiết đó.

    Các nền văn hóa theo chủ nghĩa tập thể coi chuyện hôn nhân là của chung gia đình chứ không chỉ là chuyện của riêng hai bên nam nữ. Hôn nhân ở đây là quan hệ hợp đồng giữa hai gia đình chứ không phải giữa hai cá nhân nên người ta thường chú ý đến sự cần cù siêng năng, sự giàu có và sự trinh trắng của cô dâu. Cô dâu chú rể ít khi được có ý kiến trong việc lựa chọn bạn đời. Nhưng điều đó không có nghĩa là hôn nhân dàn xếp kém hạnh phúc.


    5. Trong trường học

    Học sinh ở các nước có nền văn hóa chủ nghĩa tập thể, học sinh ngại phát biểu, trừ khi thầy giáo chỉ định, vì họ sợ nổi trội trước tập thể. Học sinh ở nền văn hóa chủ nghĩa tập thể cũng thường ngại phát biểu trong nhóm lớn, nhất là khi có thành viên lạ, ngoài nhóm. Nếu nhóm nhỏ hơn thì sự do dự giảm xuống. Vì thế tổ chức nhiều nhóm nhỏ là cách để học sinh tăng tính tích cực. “Trong một lớp học theo chủ nghĩa tập thể, đức hạnh hài hòa và giữ thể diện là việc được đề cao. Đối kháng và xung đột cần tránh, ít nhất là không làm ai đau đớn. Xấu hổ là cách hiệu quả để sửa chữa những người lỗi lầm. Tập thể nhóm sẽ uốn nắn nó. Lúc nào giáo viên cũng đối xử với học sinh như một thành viên của nội nhóm chứ không phải là một cá nhân riêng rẽ.

    Trong lớp học ở nền văn hóa theo chủ nghĩa cá nhân, học sinh được chờ đợi đối xử công bằng, không phụ thuộc vào tầng lớp xã hội. Tranh luận hay thảo luận công khai thường được coi là lành mạnh.

    “Giữa xã hội theo chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tập thể, mục đích giáo dục khác nhau. Trong một nền văn hóa theo chủ nghĩa cá nhân, giáo dục nhằm chuẩn bị cho cá nhân một vị trí trong xã hội của các cá nhân khác. Điều đó nghĩa là học để đương đầu với những tình huống mới, không quen, bất ngờ. Có một thái độ tích cực căn bản trước cái mới. Mục đích của học tập là biết học như thế nào hơn là biết làm như thế nào (the purpose of learning is less to know how to do than to know how to learn)” (tr.119) .

    Trong các xã hội theo chủ nghĩa tập thể, nhấn mạnh sự mô phỏng kỹ năng và đạo đức là những điều cần thiết để trở thành một thành viên được nội nhóm chấp nhận. Do đó có sự ưu tiên cho các sản phẩm truyền thống.


    6. Trong công việc

    Trong xã hội theo chủ nghĩa tập thể, người sử dụng lao động không thuê người làm như một cá nhân mà như một người thuộc về nội nhóm. Người nhân viên sẽ hành động phù hợp với lợi ích chung của nội nhóm đó. Thông thường, người ta hay ưu tiên thuê mướn người họ hàng, bà con của chủ lao động, sau đó bà con của các nhân viên đã được tuyển dụng. Làm như thế để hạn chế rủi ro, lại lợi dụng tâm lý giữ danh dự cho gia đình. Nếu một nhân viên phạm lỗi thì do quan hệ họ hàng có tính tình cảm nên không bị sa thải. Các công ty Nhật Bản áp dụng cách giữ nhân viên làm việc suốt đời để đổi lấy sự trung thành của họ. Quản trị ở nền văn hóa chủ nghĩa tập thể là quản trị nhóm. Người quản trị phải lưu ý đến sự khác biệt các nhóm chủng tộc và các kiểu nội nhóm trong công ty.

    Còn trong xã hội theo chủ nghĩa cá nhân, nhân viên làm việc theo lợi ích riêng và tổ chức công việc sao cho kết hợp được lợi ích riêng cá nhân và lợi ích của chủ sử dụng lao động. Việc quản trị ở xã hội theo chủ nghĩa cá nhân là quản trị các cá nhân.


    7. "Xấu hổ" và "chịu trách nhiệm"

    Gia đình theo chủ nghĩa tập thể có khái niệm “xấu hổ” (shame). Văn hóa tập thể chủ nghĩa là văn hóa xấu hổ, mỗi người tránh làm điều sai trái vì "sợ người ta cười cho”, sợ “mất mặt”. Đây là sự xấu hổ đến từ áp lực bên ngoài. Trong tiếng Anh không có từ ngữ tương đương cho những khái niệm văn hóa Trung Quốc-một nền văn hóa thiên về chủ nghĩa tập thể- như “mất mặt” hay “giữ thể diện” (giữ mặt). Giữ thể diện (giữ khuôn mặt) chính là kết quả của ý thức sống trong môi trường xã hội tập thể.

    Còn các nền văn hóa theo chủ nghĩa cá nhân lại có khái niệm “chịu trách nhiệm” (guilt). Người ta tránh làm điều sai vì được dẫn dắt bởi ý thức cá nhân từ bên trong.


    8. Lịch sử

    Chủ nghĩa tập thể gắn với đời sống nông nghiệp, còn chủ nghĩa cá nhân gắn với đời sống đô thị. Phương Tây cũng từng bị thống trị bởi văn hóa tập thể, mà ngày nay còn thấy rõ trong các tư tưởng Thiên Chúa giáo. Tuy nhiên phương Tây đã trải qua quá trình đô thị hóa hàng trăm năm, và chủ nghĩa cá nhân đã có thời gian ăn sâu vào văn hóa. Một số nước châu Á như Nhật, Singapore vẫn còn tư tưởng tập thể mạnh, nhưng chủ nghĩa cá nhân đã bắt đầu có ảnh hưởng rõ rệt.


    Tổng hợp từ http://www.vanhoanghean.com.vn/chuye...em-cua-hofsede
    Mặc dù có rất nhiều điều lạc hậu trong văn hóa phương Đông mà tôi không ưa, tôi nghĩ chúng ta không nên đổ lỗi hoàn toàn cho chủ nghĩa tập thể. Hai phân cực về Đông - Tây của văn hóa được tạo nên bởi rất nhiều yếu tố khác nữa chứ không chỉ bởi mỗi cái này.

    Anh viết:

    "Một công trình nghiên cứu phỏng vấn sinh viên từ 23 nước bao gồm cả các nước có điểm số con người cá nhân cao và con người tập thể cao, cho thấy: sinh viên đến từ các nước có điểm cao về con người cá nhân chọn các giá trị ứng xử với người khác như sau: khoan dung với người khác; hài hòa với người khác; không ganh đua; một người bạn tâm tình, gần gũi; xứng đáng với sự tin cậy; thỏa mãn với vị trí của mình trong cuộc sống; đoàn kết với người khác; là người ôn hòa, bảo thủ."

    Đoạn này chắc có nhầm lẫn gì. Đại đa số những giá trị kể trên như hài hòa với người khác, không ganh đua, thỏa mãn với vị trí của bản thân, đoàn kết, ôn hòa là những giá trị của chủ nghĩa tập thể. Những người sống trong chủ nghĩa cá nhân thường có tính ganh đua rất cao; có xu hướng muốn trở thành ngôi sao nên trong nhiều trường hợp tinh thần đoàn kết kém.

    Khi so sánh giữa chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tập thể người ta thường đem văn hóa Mĩ và văn hóa Nhật ra so sánh. Tôi nghĩ là cả hai phía đều có những cái có thể học được từ nhau, người Mĩ công nhận điều này và người Nhật cũng vậy. Vào những năm 80, 90 khi kinh tế Nhật đang đi lên như vũ bão, các doanh nghiệp Mĩ bắt đầu nghiên cứu chuyên sâu về mô hình doanh nghiệp của Nhật và nhận ra được những ưu việt được thừa kế từ chủ nghĩa tập thể. Họ học được điểm mạnh cũng như điểm yếu của nó và từ đó gia tăng khả năng thích ứng của doanh nghiệp với môi trường bên ngoài.

    Tôi biết là khi nhìn vào những điểm yếu kém trong văn hóa phương Đông, rất dễ để cho chúng ta đi đến kết luận rằng chủ nghĩa tập thể là tai hại. Nhưng kết luận như vậy là quá vội vàng. Anh có đưa ra những nhược điểm cho thấy sự tai hại của chủ nghĩa tập thể. Tuy nhiên trên thực tế những những nhược điểm đó được hình thành bởi rất nhiều tác nhân xấu khác. Ví dụ như những cái như lợi ích nhóm, rồi chạy chức chạy quyền, con ông cháu cha chẳng hạn. Những cái đấy xuất phát từ các tư duy và nhận thức lệch lạc nhiều hơn là từ ảnh hưởng của chủ nghĩa tập thể thuần túy. Chủ nghĩa tập thể thuần túy hướng đến tinh thần đoàn kết, sống vì xã hội và những người xung quanh mình, cái đấy tốt chứ.

    (Giả sử như hôm nay tôi đi mưa về rồi ăn cơm, sau đó bị cảm. Liệu có thể kết luận rằng tôi bị cảm vì tôi ăn cơm? Như thế là lệch hướng mất rồi. Tôi bị cảm là vì tôi đi mưa chứ không phải vì tôi ăn cơm.)

    Tôi nghĩ hướng đi đúng đắn không hẳn là nghiêng hoàn toàn về chủ nghĩa cá nhân. Hướng đi đúng đắn là chúng ta phải lọc ra được những cái tốt mà học, loại bỏ đi những cái đã cũ nát, cổ hủ. Trong quá trình này, nhận thức được một cách chính xác cái gì là nguyên nhân hệ quả của cái gì là điều cốt lõi.

    --------------------------------------

    Đây là một trong sáu khía cạnh trong thuyết đa cực về văn hóa của Hofstede, được nhắc đến rất nhiều khi so sánh giữa văn hóa phương Đông và phương Tây. Có bài wiki này, ai không biết có thể đọc.

    Tiếng Việt:
    https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%B...B%A7a_Hofstede

    Tiếng Anh: https://en.wikipedia.org/wiki/Hofste...ensions_theory

  3. #13
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Thống nhất định nghĩa mà gian nan quá [IMG]images/smilies/18.gif[/IMG] nản. Mà ganh đua thì ở đâu cũng có nhé QN chẳng cần cá nhân hay tập thể. Vấn đề là ganh đua theo hướng tiến bộ hay tiêu cực.

    Còn nói luôn là sống vì những người xung là chủ quan. Không mấy ai làm được hết. Sống tập thể phải hiểu rằng đặt lợi ích tập thể lên trước thì lợi ích cá nhân sẽ được đảm bảo đó là hướng tới lợi ích bền vững lâu dài. Còn cá nhân thì hướng tới cái lợi cá nhân trước mắt xem nhẹ cái chung bền vững. Hơn nhau ở chỗ đứa nào văn minh và khôn hơn thôi. Chứ về cơ bản con người là vị kỷ.

  4. #14
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi Artilleryman
    Thống nhất định nghĩa mà gian nan quá [IMG]images/smilies/18.gif[/IMG] nản. Mà ganh đua thì ở đâu cũng có nhé QN chẳng cần cá nhân hay tập thể. Vấn đề là ganh đua theo hướng tiến bộ hay tiêu cực.

    Còn nói luôn là sống vì những người xung là chủ quan. Không mấy ai làm được hết. Sống tập thể phải hiểu rằng đặt lợi ích tập thể lên trước thì lợi ích cá nhân sẽ được đảm bảo đó là hướng tới lợi ích bền vững lâu dài. Còn cá nhân thì hướng tới cái lợi cá nhân trước mắt xem nhẹ cái chung bền vững. Hơn nhau ở chỗ đứa nào văn minh và khôn hơn thôi. Chứ về cơ bản con người là vị kỷ.
    Không có chỗ nào trong bài viết của tôi nói rằng ganh đua không tồn tại trong chủ nghĩa tập thể. Tôi cũng chưa bao giờ nói rằng con người trong chủ nghĩa cá nhân không biết sống vì nhũng người xung quanh, vì xã hội. Vấn đề là cường độ khác nhau do ảnh hưởng của hai chủ nghĩa.

  5. #15
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    8

    Một công trình nghiên cứu phỏng vấn sinh viên từ 23 nước bao gồm cả các nước có điểm số con người cá nhân cao và con người tập thể cao, cho thấy: sinh viên đến từ các nước có điểm cao về con người cá nhân chọn các giá trị ứng xử với người khác như sau: khoan dung với người khác; hài hòa với người khác; không ganh đua; một người bạn tâm tình, gần gũi; xứng đáng với sự tin cậy; thỏa mãn với vị trí của mình trong cuộc sống; đoàn kết với người khác; là người ôn hòa, bảo thủ.

    Dưới áp lực học tập cùng sự cạnh tranh khốc liệt tại những trường hàng đầu thế giới như Đại học Harvard, nhiều sinh viên tự tử vì căng thẳng và không chịu nổi thất bại.
    http://news.zing.vn/giac-mo-harvard-...ost617927.html
    Có lẽ chủ thớt cần phải xét lại định nghĩa "Chủ nghĩa cá nhân"! (Quote trên chỉ là đơn cử 1 ví dụ thôi) Còn một ví dụ không chính thức là, mình cũng có các bạn du học ở các nước phương Tây, và thường nghe kể rằng các bạn ấy thường bị cô lập khi làm việc trong một nhóm, họ (những sinh viên Tây) chỉ trao đổi xã giao bề ngoài chứ không muốn kết thân với mình (nên có lẽ đây bề nổi mà Argon thấy họ "hài hòa với người khác"), tranh thủ những cơ hội để dìm hàng người khác (một cách khôn ngoan, âm thầm) để làm mình trội hơn. Mới đây nhất bạn của mình đã bị các thành viên trong nhóm cho điểm đánh giá tinh thần làm việc nhóm chỉ có 3/5, trong khi công khi sức của bạn ấy bỏ ra cũng tương đương và tích cực như họ.

    Nghe giọng văn thấy chủ thớt có vẻ hâm mộ "chủ nghĩa cá nhân" phương Tây, [IMG]images/smilies/21.gif[/IMG] nhưng thật ra cái định nghĩa của bạn cũng chỉ là một lý tưởng chứ không hề thực tiễn. Và xin hỏi chủ thớt, hành động cô lập sinh viên Á Đông của những sinh viên Tây đó có giống như sự ganh đua, cô lập giữa "trai làng này với trai làng khác ở VN" trong "chủ nghĩa tập thể" mà bạn nói không? [IMG]images/smilies/21.gif[/IMG] Ngược lại, các quan tham (biến chất) ở VN hiện nay là "chủ nghĩa cá nhân" hay tập thể?

    Và cũng cần phải xét lại quy mô nào để xác định đâu là phạm vi "cá nhân", đâu là phạm vi "tập thể"? Các quan tham nhũng, kéo dòng họ bà con của mình vào cùng một tổ chức, chỉ để tư lợi cho riêng gia đình mình và dòng họ mình. Hoặc một công ty "gia đình trị" tương tự. Nhưng số lượng của một dòng họ so với cả quốc gia, thực ra cũng chỉ là một bộ phận bé nhỏ, vậy đây là tư lợi cho riêng cá nhân 1 dòng họ hay cả một tập thể?

    Thứ 2, cái sự ép buộc cứng nhắc cá nhân vào trong một tập thể nào đó, hoặc trong vấn đề giáo dục VN con cái, học trò phải nghe lời Thầy Cô, Cha Mẹ, không được cãi lời thực ra đó là một mặt tiêu cực của nền giáo dục phong kiến cổ hủ, gia trưởng mà thôi, chứ không phải "chủ nghĩa tập thể", bản chất của nền giáo dục này là để 1 người (có vị thế cao như vua, tộc trưởng, người cha,v.v...) có thể dễ dàng kiểm soát những người thấp hơn. Vậy hỏi luôn đây là tư lợi cho những người cầm quyền hay cho cả tập thể?

    Túm lại, nên quay lại một yếu tố trong triết học, "chẳng có gì là tuyệt đối cả. Trong dương có âm, và trong âm có dương". Cái quan trọng chúng ta phải biết hòa hợp cả 2 vấn đề! [IMG]images/smilies/21.gif[/IMG]

  6. #16
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi Argon
    Chủ nghĩa tập thể mà Bác Hồ nói tới là utilitarianism. Chủ nghĩa này là một lý tưởng chứ không tồn tại trong thực tiễn. Thực tế văn hóa tiểu nông ở châu Á tồn tại chủ nghĩa phường hội, tập thể cục bộ.

    Những tập thể nhỏ như là dòng họ, làng xóm, những người thân quen thì hoạt động mạnh. Họ lấy những luận điểm của utilitarianism "cái lợi cho tập thể là cái lợi cho mỗi người" để biện hộ cho tập thể. Tuy nhiên thực tế chỉ là một vài người trong nhóm nhỏ đó đòi những người khác làm theo ý họ.

    Chủ nghĩa cá nhân thì không ép buộc cá nhân phải thuộc về một cộng đồng cứng nhắc nào. Lễ nghĩa giảm tới mức tối thiểu. Cá nhân được khuyến khích bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, và anh ta được chọn cộng đồng phù hợp. Không phải cứ thân quen từ lâu thì phải gắn bó, hi sinh cho họ. Khi mỗi người đã chọn được cộng đồng phù hợp để tham gia, trong đó các bên đều có lợi, thì tự mỗi cá nhân trong cộng đồng đó hoạt động tích cực. Nó khác với các cộng đồng cứng nhắc của chủ nghĩa tập thể, nơi mà người ta buộc cá nhân làm điều đúng bằng cách gây áp lực, và cá nhân phải làm theo để "giữ thể diện".
    Kiểu như chuyện "vịt con xấu xí" hả[IMG]images/smilies/78.gif[/IMG] tớ cũng thích chuyện đấy lắm. Trước cũng có ông thầy có tư tưởng này vẫn còn nhớ ổng gào lên "đã là thiên nga thì đừng cố hòa đồng với lũ vịt làm gì, ra ngoài mà tìm đàn của mình đi"[IMG]images/smilies/1.gif[/IMG]

  7. #17
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    26
    Trích dẫn Gửi bởi nguoilytuong90
    Không hề sai vì Bác Hồ diễn giải chủ nghĩa cá nhân theo một cách khác hoàn toàn những gì mà Argon nói. Chủ nghĩa tập thể trong tư tưởng Hồ Chí Minh không phải là phục tùng tập thể vô điều kiện. Đó là chủ nghĩa tập thể đạt lợi ích chung lên riêng lợi ích riêng. CN cá nhân trong tư tưởng Bác Hồ là đạt lợi ích bản thân trên lợi ích tập thể.
    Thế nào là lợi ích cá nhân? Chữ "lợi ích" này nó rất muôn hình vạn trạng. Với những người làm cách mạng Việt Nam, có lẽ thời kỳ đầu chữ lợi ích không gắn với vật chất, mà gắn với "danh với non sông, sử sách". Nhưng sau này nó lại quay về vật chất. Theo nghiên cứu thì kể cả người gọi là không màng danh lợi vật chất, họ cũng cần cái gọi là "serotonin kick", một chất trên não khiến cho con người cảm thấy tự tin và hài lòng với bản thân. Bá Di Thúc Tề trốn vào núi không ăn lộc nhà Châu, họ cũng cần cái serotonin kick này. Họ cho rằng làm như vậy mới cảm thấy là "đáng sống". Như vậy họ cũng "ích kỷ" chứ.

    Cái mình muốn nhắc đến đây là thực tế. Bạn nói cần loại bỏ những người đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích tập thể? Làm như thế nào? Hay chỉ là khẩu hiệu hô vậy thôi. Giả dụ bạn thấy trình duyệt tìm kiếm Google có nhiều bất cập, và bạn đề xuất đại tu. Tất nhiên ý tưởng của bạn hoàn toàn đúng, nhưng vấn đề là làm như thế nào? Tiền đâu ra? Và năng lực kỹ sư hiện tại có làm được trong vòng 10-15 năm không? Và nhỡ thất bại thì sao?

    Giả dụ trái đất mới sinh ra không có thiện không có ác, không có con này ăn thịt con kia. Lập tức bạn có thể áp đặt những gi bạn cho là đúng lên cư dân và sinh vật một trái đất như vậy. Nhưng trái đất, và đất nước, và thôn xóm bạn đang ở không phải là một thế giới lý tưởng như vậy? Vậy bạn làm sao? Hô hào mọi người "vì tập thể"?

    Lại nhắc khái niệm vì tập thể? Phương Tây người ta đã đề ra những tư tưởng như "bền vững". Cái gì ăn tiêu hôm nay phải nhớ tới ngày mai. Nhưng ở Việt Nam mấy ai làm được. Bạn xây cái nhà muốn xây cho nó hoành tráng, vì tư tưởng xưa là có an cư mới lạc nghiệp. Nhưng thực tế là cha mẹ xây nhà cho đẹp, nhưng con cái lại đi du học tít trời Tây và ở lại bên đó. Kết cục cái nhà bỏ hoang. Bán rẻ cho người khác, người ta lại đập đi xây mới. Trên quan điểm cá nhân và kể cả là tập thể thì việc làm này cũng chẳng có gì sai. Nhưng trên quan điểm bền vững thì không ổn?

  8. #18
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Bàn về cuộc khủng hoảng người di cư ở Châu Âu nhé. Tư tưởng người Châu Âu rõ ràng là không khuyến khích di cư. Châu Âu rất văn minh và họ cũng rất nhân đạo. Và rõ ràng họ cũng rất cá nhân nữa.

    Bây giờ thử hình dung đặt lợi ích tập thể (loài người) lên trên. Theo tư tưởng này là phải cho người di cư vào Châu Âu, san sẻ gánh nặng (suy nghĩ thấu đáo thấy người ta còn khổ gấp chán vạn mình). Nhưng thực tế là bạn không đủ khả năng để cho tất cả người nhập cư vào. Cũng như bạn mình băn khoăn liệu có bất nhẫn khi không mua vé số khi một người nài nỉ. Vấn đề là bạn ấy đã chứng kiến nếu mua cho 1 người thì sẽ có 10 người khác đến nài nỉ mua, và nếu không mua của 10 người kia thì xét về mặt đạo đức bạn ấy không được 100% tốt. Ở Hàn 80% dân số không đồng ý thống nhất 2 miền, lo sợ rằng đời sống Nam Hàn sẽ đi xuống thê thảm khi phải gánh người anh em nghèo đói lạc hậu.

    Hoặc việc một người trồng rau, nuôi heo/gà dùng chất kích thích để làm cho heo gà và rau lớn nhanh để bán kiếm lời. Bạn đặt vấn đề lợi ích cá nhân và tập thể lên những người này. Rõ ràng họ cũng không quá cần tiền đến mức phải làm điều thất đức như vậy, vậy tại sao lại làm cái điều hại anh em đồng bào mình như vậy?

    Ở đây mình nghĩ việc đặt vấn đề lợi ích cá nhân và lợi ích tập thể, nếu chỉ để bàn cho vui thì OK. Đi vào thực tế, e rằng kêu gọi như vậy chỉ là gió qua nhà trống, rơi vào tình trạng cheap talk.

  9. #19
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    16
    Cái này là chia sẻ ý tưởng thôi cũng chẳng phải tranh luận đúng sai. Mình muốn bàn về một số cái chưa hay của dân ta. Có ông học giả Tây gọi đó là "chủ nghĩa tập thể", còn các bạn muốn gọi nó là tên gì cũng được. Nhưng nếu gặp các trường hợp này:

    - Có ai yêu cầu bạn "mày hãy hi sinh lần này vì tập thể đi"
    - Có ai đó áp đặt suy nghĩ của họ lên bạn, bởi họ có vai vế lớn hơn
    - Nhờ vả bạn chuyện gì "chẳng lẽ tao với mày là bạn bè lâu năm mà không giúp được"
    - Ngăn cản bạn làm một chuyện, không phải vì lý do gì logic, mà vì "sợ mất mặt", "sợ thiên hạ cười cho"

    thì hãy biết rằng những đòi hỏi kể trên là phi logic và không có giá trị. Những cách đòi hỏi đó được sử dụng rất nhiều bởi vì chúng ta có văn hóa nể nang nhau. Vẫn có thể làm theo yêu cầu của họ, nhưng phải dựa trên lý do hợp lý chứ không phải lý do nể nang.

  10. #20
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    10
    Theo mình nghĩ, trước hết hãy chấp nhận một số điều:
    - Vì nhiều lý do, tư tưởng con người sẽ rất phức tạp, khó đoán, khó định nghĩa. Đừng cố gắn dán mác "ích kỷ" hay "vị tha" cho một ai vì nó hoàn toàn mang tính chủ quan và suy diễn
    - Để đổi tư tưởng một con người cực kỳ khó, nhất là theo cách ép uổng
    - Cần có biện pháp răn đe mạnh để ngăn chặn "làm càn"
    - Cần khôn khéo để dụ dỗ, khích lệ động viên con người làm nhiều việc "tốt", đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích mình

    Bàn về hạn chế của người Việt, mình từng nói chuyện với một ông anh là "mafia" ở Nga. Anh ấy làm giàu thời kỳ Nga tranh sáng tranh tối năm 1990s và tiếp xúc với nhiều thành phần bất hảo, có cả Nga, Việt và Hoa. Hỏi anh có phải người Hoa và người Việt có những đặc điểm này, đặc điểm kia không (ví dụ người Hoa đoàn kết, người Việt chia rẽ, người Hoa cá nhân, người Việt tập thể...) thì anh ấy bảo khác nhau cơ bản là luật pháp. Luật pháp bang hội người Hoa rất nghiêm khắc và do đó cũng có thành phần bất hảo, nhưng không nhiều. Luật pháp bang hội Việt đôi khi không nhất quán, đàn em không phục và dễ làm càn.

    Có thể thấy ở Việt Nam bây giờ luật pháp không nghiêm là một lý do xã hội loạn. Nhưng cũng đặt lại vấn đề là ở Trung Quốc luật nghiêm hơn nhưng cũng loạn. Mình cho rằng vấn đề Trung Quốc khác hẳn nhiều nước. Nước họ đông một cách ngoại lệ, và có lẽ mức độ nghiêm của họ chưa đủ và đúng để trị cái loạn này. Nhưng ở Việt Nam thì chắc chắn là do "thượng bất chính, hạ tắc loạn".

    Lưu Bị nhập Xuyên, có đề nghị thư cho dân 3 năm để lấy lòng dân. Pháp Chính can ngay, cho rằng Lưu Chương đớn hèn, không nghiêm minh nên dân không phục. Và Lưu Bị thay thế thì cần phải chỉnh đốn lại kỷ cương. Quả nhiên Lưu Bị làm theo và thành công.

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •