Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 14
  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    3

    Mục tiêu gdp đầu người quá thấp

    Việt Nam hướng tới mục tiêu GDP bình quân 7.000 USD trong 20 năm

    Theo đó, Việt Nam đặt mục tiêu đến năm 2035 đạt thu nhập bình quân đầu người hơn 7.000 USD (theo giá thực tế), tương đương 18.000 USD tính theo sức mua tương đương 2011. Tuy nhiên, với GDP bình quân đầu người 2015 mới ở mức 2.109 USD, mục tiêu này được đánh giá khá thách thức khi đòi hỏi tốc độ tăng trưởng 7% mỗi năm, cao hơn hẳn mức tăng trưởng trung bình giai đoạn trước.

    Nguồn:http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-t...m-3358907.html
    Tại sao Trung quốc chỉ cần 8 năm để tăng gdp đầu người từ 2000 năm 2007 lên tới 8000 năm 2015 mà sao ta lại phải cần 20 năm để làm điều tương tự. Ai giỏi về kinh tế giải thích cho tôi có được không?

  2. #2
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Ở Vn năm vừa rồi TV có trích lời thủ tướng chính phủ "tăng khai thác dầu thô để hoàn thành mục tiêu GDP đúng thời hạn"

    Chẳng hiểu mấy lão ấy nghĩ sao, chắc mấy lão nghĩ cái danh GDP giúp dân ăn no hơn [IMG]images/smilies/21.gif[/IMG]

  3. #3
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    1
    GDP đầu người
    Hàn Quốc $2k năm 1981, đạt $7k năm 1991
    Đài Loan $2k năm 1979, đạt $7k năm 1988
    Trung Quốc $2k năm 2006, đạt $7k năm 2013
    Malaysia $2k năm 1988, đạt $7k năm 2007
    Thái Lan $2k năm 1999, đạt $6k năm 2015
    Indonesia $2k năm 1988, đạt $3.5k năm 2015
    Philippines $2k năm 2008, đạt $3k năm 2015
    Ấn Độ GDP đầu người 2015 vẫn chưa đạt 2k
    http://knoema.com/pjeqzh/gdp-per-cap...?country=India

    Nhận xét:
    - Các nước Đông Bắc Á tăng GDP hiệu quả hơn các nước Đông Nam Á.
    - Càng về sau tốc độ tăng GDP càng không dễ dàng. Trung Quốc là trường hợp cá biệt.
    - Theo 2 ý kể trên, có thể thấy mục tiêu của VN là tương đối tham vọng, bởi vì nếu làm được thì tức là chúng ta tăng trưởng hiệu quả hơn các nước Đông Nam Á khác.

  4. #4
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    37
    Trích dẫn Gửi bởi Argon
    GDP đầu người
    Hàn Quốc $2k năm 1981, đạt $7k năm 1991
    Đài Loan $2k năm 1979, đạt $7k năm 1988
    Trung Quốc $2k năm 2006, đạt $7k năm 2013
    Malaysia $2k năm 1988, đạt $7k năm 2007
    Thái Lan $2k năm 1999, đạt $6k năm 2015
    Indonesia $2k năm 1988, đạt $3.5k năm 2015
    Philippines $2k năm 2008, đạt $3k năm 2015
    Ấn Độ GDP đầu người 2015 vẫn chưa đạt 2k
    http://knoema.com/pjeqzh/gdp-per-cap...?country=India

    Nhận xét:
    - Các nước Đông Bắc Á tăng GDP hiệu quả hơn các nước Đông Nam Á.
    - Càng về sau tốc độ tăng GDP càng không dễ dàng. Trung Quốc là trường hợp cá biệt.
    - Theo 2 ý kể trên, có thể thấy mục tiêu của VN là tương đối tham vọng, bởi vì nếu làm được thì tức là chúng ta tăng trưởng hiệu quả hơn các nước Đông Nam Á khác.
    Hình như admin có chút nhầm lẫn ở đây

    - Hàn Quốc $2k năm 1982, đạt $7.5k năm 1991
    - Đài Loan $2k năm 1979, đạt $7k năm 1988
    - Trung Quốc $2k năm 2006, đạt $7k năm 2013
    - Malaysia $2k năm 1982, đạt $7k năm 2007
    - Thái Lan $2k năm 1992, đạt $6k năm 2015
    - Indonesia $2k năm 2007, đạt $3.5k năm 2015
    - Philippines $2k năm 2010, đạt $3k năm 2015

    - Ấn Độ GDP đầu người 2015 vẫn chưa đạt 2k



  5. #5
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Nếu lấy các nước đã phát triển như Nhật Bản, Hàn Quốc để đối chiếu với các nước ĐNA hay Ấn Độ e rằng khập khiễng.
    -Các nước DNA và Ấn Độ phải trải qua thời kì thực dân, làm thuộc địa bị bóc lột nặng nề nên xuất phát điểm thấp hơn nhiều so với TQ hay NB. Hàn Quốc cũng có quá trình làm thuộc địa, nhưng lại là thuộc địa của NB, không phải là thuộc địa của thực dân phương Tây nên cơ sở xã hội có nhiều điểm khác.
    -Các nước Đông Bắc Á có kỉ luật, văn hóa tôn ti trật tự nên dễ tập trung sản xuất, con người giàu ý chí nghị lực, học theo phương tây và tiến hành hiện đại hóa nhanh chóng. Điều ngược lại ở các nước phương Nam lại kém tổ chức kỉ luật xã hội hơn, việc tiến hành tổ chức sản xuất diễn ra chậm hơn, ý chí ganh đua cũng thấp hơn hẳn.
    -Một số yếu tố ngoại cảnh nữa, như chiến tranh hoặc nguồn vốn đầu tư của các nước phát triển vào 2 nhóm nước này cũng khác nhau và khả năng tận dung dòng vốn của bản thân các nước. HQ, NB có thời điểm phát triển nhanh chóng nhờ tận dụng được các dòng vốn này.

    Nhưng nói như vậy không có nghĩa là các nước DBA là hình mẫu đem ra so sánh, để các nước phương Nam phải học theo.
    -Ngày nay, các nước DBA trừ Triều Tiên đều là các nước giàu, nhưng tiềm tàng nhiều bất ổn chính trị quân sự, tiềm ẩn thậm chí cả nguy hiểm. Mức độ tập trung của xã hội cao thì thù địch chính trị quân sự sẽ càng gay gắt, khiến cho đây không phải là mảnh đất lành.
    -Xã hội đã định hình thì càng kém mềm dẻo, khó có thể uốn nắn, ngày càng bảo thủ, trì trệ, già hóa.
    -Phát triển nhanh, bột phát, cực đoan, mũi nhọn, mau chóng tiến tới mức độ phát triển cao, gọi là phát triển cứng, thì đi liền với nó là thời kì tăng trưởng không dài, thậm chí bạo phát bạo tàn. NB, HQ đã và sẽ chứng kiến điều này, sau một thời gian tăng tốc thần kì sẽ là một thời kì dài trì trệ và giảm tốc.

    Ngược lại, các nước phương Nam có những ưu thế không thể bàn cãi.
    -Dân số đông, tiềm lực lớn. Cũng do dân đông nên GDP đầu người mới thấp, nhưng sức mạnh tổng hợp của cả quốc gia sẽ khác rất nhiều một khi có dân số đông.
    -Người dân của xã hội trong buổi đầu phát triển, chất phác, trẻ trâu. Nhưng trẻ trâu cũng có nghĩa là trẻ và trâu, luôn trẻ trung, lạc quan, giàu sức sống.
    -Sự linh hoạt, khoan dung, từ từ, mềm dẻo trong tư duy. Điều này sẽ khiến xã hội phát triển tương đối đồng đều. Về bề ngang, không có mũi nhọn, không có bột phát ở các ngành, các lĩnh vực. Về tốc độ tăng trường là trung bình, nhưng độ dài của thời kì tăng trưởng sẽ kéo dài. Sự linh hoạt, khoan dung giúp họ dễ dàng hấp thụ cái mới, gạn lọc lấy cái tốt. Xét tổng thể, kiểu phát triển mềm này về lâu về dài sẽ có lợi hơn nhiều so với kiểu phát triển cứng.
    -Ý chí cạnh tranh thấp thì tinh thần hợp tác, chung sống hòa bình sẽ phát triển. ASEAN là điển hình, sớm muộn cũng trở thành diễn đàn trung tâm của cả một khu vực rộng lớn bao gồm Nam Á, ĐNA, Đông Á, Châu Úc, thậm chậm chí xa hơn là vươn tới cả Nga và Mỹ.

    Thế nên tương lai là gì? Là những nước hiện đang là nước phát triển như NB, HQ sớm muộn cũng tụt hạng, dù rằng có thể sẽ mất cả thế kỉ. Các nước hiện là những nước đang phát triển như VN, Phi, Indo sẽ trở thành hổ báo :V. Còn 2 thằng Trung, Ấn, chúng nó ở giải ngoại hạng, không nên xếp vào nhóm các nước hạng trung. Với những quái thú như Trung và Ấn thì việc xem xét GDP đầu người xem ra không có nhiều ý nghĩa.
    Sông có khúc, người có lúc. Đời người có lúc lên voi xuống chó, nữa là cả quốc gia [IMG]images/smilies/4.gif[/IMG]. Có cảm giác rõ ràng rằng văn minh đã có làn sóng mới, dòng chảy phát triển đã bẻ ngoặt rồi.

  6. #6
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    3
    Trích dẫn Gửi bởi cpv
    Hình như admin có chút nhầm lẫn ở đây
    Không có nhầm lẫn. Nói về GDP per capita, không phải PPP



    Theo bài báo của vnexpress, mục tiêu VN 2035 là $7k GDP per capita, tương đương với $18k PPP.

    Theo đó, Việt Nam đặt mục tiêu đến năm 2035 đạt thu nhập bình quân đầu người hơn 7.000 USD (theo giá thực tế), tương đương 18.000 USD tính theo sức mua tương đương 2011.

  7. #7
    Ngày tham gia
    Jan 2016
    Bài viết
    11
    Đừng nói VN, kể cả Thái Lan cũng làm gì có những điều này mà đòi bằng được các nước Đông Bắc Á? Những trường hợp như Mã Lai (bỏ qua Singapore và Brunei, vì những điều kiện đặc biệt và quy mô dân số nhỏ), phát triển được có lẽ cũng nhờ người Hoa thống trị nền kinh tế. Có thể nói, người Nam Á hoàn toàn dốt trong việc làm kinh tế, và có rất nhiều tính xấu cản trở việc xây dựng một nền kinh tế mạnh và thịnh vượng.

    Sau khi nắm chính quyền tháng 7/1961, Park Chung Hee đã nói trước 20.000 sinh viên đại học Seoul như sau:

    Toàn dân Hàn Quốc phải thắt lưng buộc bụng trong vòng 5 năm, phải cắn răng vào mà làm việc nếu muốn được sống còn. Làm cách nào trong vòng 10 năm, chúng ta tạo được một nền kinh tế đứng đầu ở Đông Á, và sau 20 năm, chúng ta sẽ trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới. Chúng ta sẽ bắt thế giới phải ngưỡng mộ chúng ta. Hôm nay, có thể một số đồng bào bất đồng ý kiến với tôi. Nhưng xin những đồng bào ấy hiểu cho rằng tổ quốc quan trọng hơn quyền lợi cá nhân. Tôi không muốn mị dân. Tôi sẽ cương quyết ban hành một chính sách khắc khổ. Tôi sẽ đem bắn bất cứ kẻ nào ăn cắp của công dù chỉ 1 đồng. Tôi sẵn lòng chết cho lý tưởng đã đề ra.

    Khi mới ở cương vị lãnh đạo quốc gia, Park Chung Hee đã hỏi một kinh tế gia là Hàn Quốc muốn thoát khỏi cảnh sống phụ thuộc nước khác thì phải làm gì và khi nào sẽ đạt được. Mấy năm sau ông cho biết, có lẽ vì căn cứ vào số tiền viện trợ 300 triệu đô la Mỹ [3] hàng năm của Hoa Kỳ mà nhà kinh tế trả lời là cần xuất cảng được ít nhất 300 triệu đô la Mỹ thì có thể sống ở mức tự túc tối thiểu. Park đã thực hiện điều này, và đến 1967 khi ông nhắc lại câu chuyện, Hàn Quốc đã xuất cảng được 360 triệu đô la Mỹ. Nhưng con số đó vẫn còn xa với chuyện sống tự túc. Vì thế, ông đã quyết định nâng số xuất cảng lên mức 1 tỉ trong khoảng 3 hay 4 năm. Cách nhìn và biện pháp của ông để đạt được mục tiêu là “Nếu sản xuất hàng rẻ mà tốt thì hàng hóa Hàn Quốc vẫn còn nhiều chỗ tiêu thụ trên thị trường thế giới”. (Park Chung Hee, Major Speeches by Park Chung Hee, Seoul: Hollyon, 1980, trang 147)

    Park Chung Hee xây dựng kinh tế Hàn Quốc
    Hàn Quốc nhanh chóng trở thành nước công nghiệp mới dưới sự lãnh đạo của Park Chung Hee
    Ngoài vấn đề phát triển sản xuất, Park Chung Hee đã thực hiện chính sách toàn quốc thắt lưng buộc bụng, từ chính quyền đến dân chúng. Làm việc nhiều, nhưng sống giản dị, hàng tuần mỗi người phải nhịn ăn một bữa, không hút thuốc ngoại quốc, không uống cà phê (Hàn Quốc không có cà phê). Đến cuối thập niên 1970, Hàn Quốc đã sản xuất hàng loạt máy truyền hình màu, nhưng chỉ để xuất cảng, còn trong nước tiếp tục dùng TV đen trắng.

    Với Park Chung Hee, tiết kiệm là quốc sách để Hàn Quốc có thể đứng dậy, thoát vòng lệ thuộc. Vì thế, trong nhiều bài diễn văn, ông thường nói: “Một xu ngoại tệ là một giọt máu”. Tất nhiên đây không phải là thứ ngôn ngữ hùng biện, nói cho hay mà ông đã sống tiết kiệm bằng chính nếp sống thanh đạm của mình. (Làm tổng thống 19 năm mà khi chết tài sản của ông chỉ có trên mười ngàn đô la Mỹ).

  8. #8
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Trích dẫn Gửi bởi Argon
    Không có nhầm lẫn. Nói về GDP per capita, không phải PPP



    Theo bài báo của vnexpress, mục tiêu VN 2035 là $7k GDP per capita, tương đương với $18k PPP.
    Admin cho rằng năm 1999 , Thái mới đạt GDP/ người là $2k

    Nhưng thực sự Thái đã đạt GDP/ người là $2k từ năm 1992 rồi

    Trích dẫn Gửi bởi Argon
    GDP đầu người
    Hàn Quốc $2k năm 1981, đạt $7k năm 1991
    Đài Loan $2k năm 1979, đạt $7k năm 1988
    Trung Quốc $2k năm 2006, đạt $7k năm 2013
    Malaysia $2k năm 1988, đạt $7k năm 2007
    Thái Lan $2k năm 1999, đạt $6k năm 2015
    Indonesia $2k năm 1988, đạt $3.5k năm 2015
    Philippines $2k năm 2008, đạt $3k năm 2015

    Ấn Độ GDP đầu người 2015 vẫn chưa đạt 2k
    http://knoema.com/pjeqzh/gdp-per-cap...?country=India

    Nhận xét:
    - Các nước Đông Bắc Á tăng GDP hiệu quả hơn các nước Đông Nam Á.
    - Càng về sau tốc độ tăng GDP càng không dễ dàng. Trung Quốc là trường hợp cá biệt.
    - Theo 2 ý kể trên, có thể thấy mục tiêu của VN là tương đối tham vọng, bởi vì nếu làm được thì tức là chúng ta tăng trưởng hiệu quả hơn các nước Đông Nam Á khác.

  9. #9
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    5
    Cứ tính từ 99 đi, bỏ qua khủng hoảng tài chính năm 98, làm Thái Lan tụt lùi, rõ ràng là Thái Lan chẳng thể đạt nổi tốc độ tăng trưởng trung bình 7%/năm, thậm chí không muốn nói là thấp hơn rất nhiều con số này, nhưng sau 16 năm, Thái Lan cũng gấp 3 được GDP/ người của mình, ta nghĩ là nếu VN thực sự đạt được tốc độ 7%/năm, thì GDP/ người phải cao hơn nhiều con số 7k USD kia đề ra. Con số 7k USD đề ra kia thực ra sẽ xảy ra nếu VN có tốc độ tăng trưởng kinh tế kiểu Tháu Lan như 16 năm trên hình, ta nghĩ là chỉ vào khoảng trung bình 3-4%/năm
    Trích dẫn Gửi bởi cpv
    Admin cho rằng năm 1999 , Thái mới đạt GDP/ người là $2k

    Nhưng thực sự Thái đã đạt GDP/ người là $2k từ năm 1992 rồi

  10. #10
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    [IMG]images/smilies/105.gif[/IMG] vẫn dưới bọn Xiêm một cái đầu. Cạnh với Myanmar, Indo hay philippin thực tế hơn. Ôi đất nước tôi...[IMG]images/smilies/105.gif[/IMG]


    Ôi vãi .......... mode Ặc số liệu nhầm lẫn chăng thằng tàu khựa trên tỷ dân mà 7k/đầu rồi kìa. Cảm thấy vn đang tụt lùi chứ không tiến. Ầy, thấy nản quá.

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •