Trang 3 của 7 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 61
  1. #21
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    7
    Nước ta sông ngòi chằng chịt lại chuyên canh lúa nước nên trận địa lầy lội, cái này có thể suy ra được. Giống ngựa lại hơi còi nên không mang giáp nặng được cũng dễ hiểu. Sau này hỏa khí phát triển, tuy uy lực nhưng load lâu, do đó ưu tiên khinh kỵ bớt giáp để thêm tốc độ.
    Tuy vậy mình vẫn cho rằng ngựa có bọc, chỉ là không phải giáp sắt thôi.

  2. #22
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Trích dẫn Gửi bởi hideohiro
    Nước ta sông ngòi chằng chịt lại chuyên canh lúa nước nên trận địa lầy lội, cái này có thể suy ra được. Giống ngựa lại hơi còi nên không mang giáp nặng được cũng dễ hiểu. Sau này hỏa khí phát triển, tuy uy lực nhưng load lâu, do đó ưu tiên khinh kỵ bớt giáp để thêm tốc độ.
    Tuy vậy mình vẫn cho rằng ngựa có bọc, chỉ là không phải giáp sắt thôi.
    Về địa hình không thể võ đoán như vậy được và chả ai đánh nhau trên ruộng lúa cả. Chả biết ngựa còi thế nào nhưng Tây đến vẽ và miêu tả lại kết hợp tượng đá để lại toàn thấy ngựa chiến. Không bọc giáp sắt thì bọc gì cho ngựa để ra trận đây ?

  3. #23
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi hideohiro
    Nước ta sông ngòi chằng chịt lại chuyên canh lúa nước nên trận địa lầy lội, cái này có thể suy ra được. Giống ngựa lại hơi còi nên không mang giáp nặng được cũng dễ hiểu. Sau này hỏa khí phát triển, tuy uy lực nhưng load lâu, do đó ưu tiên khinh kỵ bớt giáp để thêm tốc độ.
    Tuy vậy mình vẫn cho rằng ngựa có bọc, chỉ là không phải giáp sắt thôi.
    Không đâu. Ngựa Việt chỉ thoái hóa từ thế kỷ 19 trở lại đây, song song với quá trình đào thải kỵ binh ra khỏi cơ cấu quân đội, ngựa chuyển sang làm nhiệm vụ thồ hàng. Chứ ngựa chiến Đại Việt thời xưa không hề nhỏ. Nhỏ là so với ngựa Ả Rập thôi. Ngựa Mông Cổ tuy nhỏ vẫn mang giáp sắt được, vẫn phát triển được đủ chủng kỵ binh. Ngựa Việt cũng tương tự thế. Vấn đề chỉ là tối ưu hóa quân đội thì nước ta vẫn là nước trọng thủy quân và lục quân hơn. Kỵ binh vẫn có đủ chủng loại nhưng hạn chế về số lượng, chưa bao giờ là xương sống cho quân đội mà chỉ đóng vai trò phụ trợ.

    Mà ngày nay ở những vùng chuyên về nuôi ngựa thuần vẫn còn những giống ngựa to khỏe nhé. Ngựa Lâm Đồng chẳng hạn, dáng khỏe bờm đẹp chẳng kém ngựa nước ngoài.

  4. #24
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    10
    Trích dẫn Gửi bởi nguoilytuong90
    Không đâu. Ngựa Việt chỉ thoái hóa từ thế kỷ 19 trở lại đây, song song với quá trình đào thải kỵ binh ra khỏi cơ cấu quân đội, ngựa chuyển sang làm nhiệm vụ thồ hàng. Chứ ngựa chiến Đại Việt thời xưa không hề nhỏ. Nhỏ là so với ngựa Ả Rập thôi. Ngựa Mông Cổ tuy nhỏ vẫn mang giáp sắt được, vẫn phát triển được đủ chủng kỵ binh. Ngựa Việt cũng tương tự thế. Vấn đề chỉ là tối ưu hóa quân đội thì nước ta vẫn là nước trọng thủy quân và lục quân hơn. Kỵ binh vẫn có đủ chủng loại nhưng hạn chế về số lượng, chưa bao giờ là xương sống cho quân đội mà chỉ đóng vai trò phụ trợ.

    Mà ngày nay ở những vùng chuyên về nuôi ngựa thuần vẫn còn những giống ngựa to khỏe nhé. Ngựa Lâm Đồng chẳng hạn, dáng khỏe bờm đẹp chẳng kém ngựa nước ngoài.
    Mình k hiểu nên muốn hỏi:
    - Tại sao giống ngựa nước ta lại còi đi?
    - Trước mình có đọc tài liệu nước ngoài khen ngựa chiến của ta to béo. Nhưng giống ngựa đó là nhập hay bản xứ.
    - Tương tự về giống ngựa Lâm Đồng bạn nhắc đến: nhập hay bản xứ.
    Vì mình vẫn suy rằng khí hậu và thổ nhưỡng (đặc biệt là về thức ăn, giống cỏ) VN k phù hợp cho ngựa to khoẻ. Còn ngựa Mông Cổ cự phách về thể lực rồi, chấp làm sao đc.

  5. #25
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Trích dẫn Gửi bởi hideohiro
    Mình k hiểu nên muốn hỏi:
    - Tại sao giống ngựa nước ta lại còi đi?
    - Trước mình có đọc tài liệu nước ngoài khen ngựa chiến của ta to béo. Nhưng giống ngựa đó là nhập hay bản xứ.
    - Tương tự về giống ngựa Lâm Đồng bạn nhắc đến: nhập hay bản xứ.
    Vì mình vẫn suy rằng khí hậu và thổ nhưỡng (đặc biệt là về thức ăn, giống cỏ) VN k phù hợp cho ngựa to khoẻ. Còn ngựa Mông Cổ cự phách về thể lực rồi, chấp làm sao đc.
    Trên thế giới hầu hết là giống ngựa lai chứ hiếm có hoàn toàn bản xứ lắm. Và đó cũng là lý do giống ngựa nước ta bị thoái hóa nhanh chóng khi không còn được trọng dụng nữa. Ngựa "nòi" thực ra cũng là ngựa có ưu thế lai nhiều nhất được tuyển chọn qua các đời thôi. Ngựa là loài thích nghi rất mạnh. Bạn đừng nói khí hậu thổ nhưỡng không hợp cho ngựa to khỏe. Chẳng cần phải đồng cỏ mênh mông, khí hậu thuận lợi gì đâu. Ngựa Việt chủ yếu sinh trưởng ở cao nguyên. Thời Lý thì nước Đại Lý vẫn còn và họ buôn ngựa rất nhiều. Mà Đại Lý thì địa hình cũng giống Tây Bắc nước ta thôi. Về sau thì vùng Tây Bắc là nơi chăn nuôi ngựa cho Đại Việt. Tất nhiên là nước ta cũng có nhập giống nước ngoài. Mua của Trung Quốc, mua từ thuyền buôn ... Lịch sử ghi nhận nước Chân Lạp cũng có tiến cống ngựa quý cho chúa Nguyễn. Quan trọng là việc tuyển lựa giống thôi.

  6. #26
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Đa số các dòng ngựa chiến tốt nhất trong lịch sử thế giới đều là ngựa thuần chủng, không lai tạp, từ các dòng ngựa trứ danh ở châu Âu như ngựa chiến Carolingian ở Pháp, dòng Andalucia ở Tây Ban Nha, cho đến ngựa Ả Rập hay Mông Cổ, đều là các dòng ngựa thuần chủng. Sự cải tạo giống nòi ở các dòng ngựa chiến này cũng vẫn thông qua phối giống giữa những cá thể ưu việt, nhưng là giữa các cá thể ngựa trong cùng một dòng, tuyệt đối không lai với các dòng ngựa khác. Chỉ có một số rất ít dòng ngựa có khả năng cải tạo giống nòi khi phối giống với một dòng ngựa khác, mà điển hình là một số ít dòng ngựa Ả Rập nổi tiếng.

    Còn thông thường, khi lai giống giữa các dòng ngựa với nhau, thì là để phục vụ các mục đích khác như sức kéo trong nông nghiệp chẳng hạn, chứ các phẩm chất chiến mã dùng trong quân sự sẽ biến mất. Chẳng hạn như dòng ngựa kéo cày ở Pháp là lai giống của dòng ngựa chiến Carolingian vốn to khỏe, ngựa lai được tạo ra từ dòng Carolingian còn to khỏe hơn cả ngựa chiến dòng thuần chủng, nhưng chậm chạp, rất thích hợp với việc phục vụ nông nghiệp nhưng lại không thích hợp để dùng cho chiến tranh. Không chỉ ngựa, mà hầu hết các loại thú vật khác cũng thế, một khi lai tạp với dòng khác thường sẽ làm mất đi vẻ đẹp và những phẩm chất đặc trưng vốn có mà chỉ dòng thuần chủng mới có, bù lại sẽ có được một số phẩm chất mới nhận được từ dòng kia. Nhưng thông thường cá thể lai sẽ không được đánh giá cao bằng cá thể thuần chủng, loài nào cũng thế chứ không riêng gì ngựa.

    Còn vụ địa điểm giao chiến, nếu hỏi rằng ở một xứ đầy ruộng nước như Việt Nam thì giao tranh quân sự có ở trên đồng ruộng hay không, thì câu trả lời thường là "không". Địa điểm giao tranh quân sự thường được quyết định bởi các yếu tố như vị trí chiến lược, địa hình, vv...vv chính vì thế nên địa điểm các chiến trường lớn ở Việt Nam thường là ở cạnh sông, cạnh núi và những đường cái quan lớn, vốn là những nơi có vị trí chiến lược quan trọng nhất mà các bên thường cố gắng chiếm lấy hoặc cố gắng chống giữ bằng các công sự phòng thủ. Không riêng gì Việt Nam đâu, điểm qua những nước đa phần là ruộng nước như Nhật Bản chẳng hạn, địa điểm giao tranh các trận đánh lớn cũng phần nhiều ở các vị trí chiến lược cạnh núi cạnh sông, hay các lâu đài lớn ở các vị trí chiến lược của vùng, chứ có mấy khi lôi nhau ra giữa ruộng đánh nhau đâu [IMG]images/smilies/4.gif[/IMG]

  7. #27
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    23
    Đánh nhau ngoài đồng cũng không đến nỗi hiếm đâu. Trận Xương Giang cuối khởi nghĩa Lam Sơn quy mô cả chục vạn mà cũng đánh ngoài đồng đó thôi.

  8. #28
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Trận Xương Giang là tình huống đặc biệt, ngoại lệ. Quân Minh định tiến vào thành Xương Giang để phối hợp với Vương Thông, nhưng khi gần đến nơi thì mới biết là thành đã bị hạ, và buộc phải đóng quân ở ngoài đồng cách đó vài dặm. Gọi là đóng quân ngoài đồng, nhưng quân Minh lập tức xây lũy phòng ngự, mang tính phòng thủ chống giữ chờ viện quân rất rõ, chứ không muốn giao chiến trực diện mặt đối mặt ngoài đồng.

    Trong một cuộc chiến kéo dài và quy mô, chiến huống phức tạp và biến đổi liên tục, thì việc xảy ra đụng độ ở những địa điểm đặc biệt ngoài dự tính là điều thường thấy, có gì đáng lạ. Trận Xương Giang là một ví dụ, quân Minh vì tình thế bất đắc dĩ ngoài dự tính mà phải đóng trại xây lũy ngoài đồng, chứ đâu phải chủ định trước.

  9. #29
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Tớ muốn hỏi 1 chút: vì sao ngựa bị bỏ giáp ngực? Khi xông vào đội hình đối phương thì phần ức chính là nơi va chạm mạnh nhất với các loại vũ khí đâm chém, một miếng giáp cong dạng plate ôm sát ức con ngựa hoàn toàn có thể đẩy mũi giáo trượt đi, hay có đâm xuyên qua cũng giảm sức sát thương chứ? Nhưng tra các sách thì thấy rằng nếu tụi hiệp sĩ dư tiền sắm giáp ngựa, thì phần đầu lại được ưu tiên.

    Trò cho ngựa bịt mắt lao vào húc bộ binh có thật không? Vì sao không dùng cách này phá đội hình ô vuông thời Napoleon? Vài con ngựa bị thương quẫy đạp sẽ làm toàn bộ ô vuông rã thành từng mảnh, kỵ binh chỉ việc vét [IMG]images/smilies/1.gif[/IMG]

    Cái gọi là "thiết kỵ" thời đó thực ra là ngựa+người bọc giáp hay chỉ có người mặc giáp?

  10. #30
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    3
    Trích dẫn Gửi bởi Vô Vi
    Trận Xương Giang là tình huống đặc biệt, ngoại lệ. Quân Minh định tiến vào thành Xương Giang để phối hợp với Vương Thông, nhưng khi gần đến nơi thì mới biết là thành đã bị hạ, và buộc phải đóng quân ở ngoài đồng cách đó vài dặm. Gọi là đóng quân ngoài đồng, nhưng quân Minh lập tức xây lũy phòng ngự, mang tính phòng thủ chống giữ chờ viện quân rất rõ, chứ không muốn giao chiến trực diện mặt đối mặt ngoài đồng.

    Trong một cuộc chiến kéo dài và quy mô, chiến huống phức tạp và biến đổi liên tục, thì việc xảy ra đụng độ ở những địa điểm đặc biệt ngoài dự tính là điều thường thấy, có gì đáng lạ. Trận Xương Giang là một ví dụ, quân Minh vì tình thế bất đắc dĩ ngoài dự tính mà phải đóng trại xây lũy ngoài đồng, chứ đâu phải chủ định trước.
    Vấn đề nằm ở mấy chỗ bôi đậm đó. Đường xá nước ta thì có lớn lao gì. Có cái đường Thiên Lý từ Chi Lăng tới Thăng Long rộng chưa đầy tám thước mà đánh nhau quy mô toàn hàng vạn. Vậy nên mấy trường hợp "ngoài dự tính" hơi bị nhiều [IMG]images/smilies/21.gif[/IMG] Mà em nhắc lại là mấy trường hợp voi, ngựa, người bị mắc lầy trong sử Việt hơi bị nhiều đấy nhé. Trần Hưng Đạo cũng phải bỏ một thớt voi ở bãi sông thì phải. Lê Lợi đánh vài trận với Vương Thông cũng nhờ vào lợi dụng đường sá lầy lội mà đặt phục binh. Đinh Lễ, Nguyễn Xí đánh nhau với Vương Thông voi bị sa lầy nên bị bắt. Nguyễn Ánh chạy Tây Sơn cũng lún sìn tí chết [IMG]images/smilies/4.gif[/IMG]

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •