Trang 3 của 7 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 62
  1. #21
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    11
    Trích dẫn Gửi bởi Vô Vi
    Tùy trường hợp thôi, vì từ thời Đinh đến thời Trần suốt một thời gian dài thì một nhiệm vụ quan trọng của sứ thần Việt Nam sang Trung Hoa là xin sách, hầu như lần nào cũng có sách đem về, từ kinh Phật cho đến sách Nho. Trao đổi hàng hóa thương mại giữa Trung Hoa và các nước lân cận như Việt Nam thì sách vở thường ít bị cấm đoán, đến thời các chúa Nguyễn, Chu Thuấn Thủy chạy sang Đàng Trong còn phải bất ngờ vì ở Tàu có sách gì thì ở Đàng Trong có sách đó, sách nào hiếm quá mới không có thôi.

    Những trường hợp sứ thần bị hoạch họe cũng xảy ra khá thường xuyên, mà Lê Qúy Đôn bị thu sách là một điển hình. Khá nhiều trường hợp sứ bộ về đến biên giới thì bị quan trấn thủ giữ lại hàng hóa tài vật, sau phải gửi thư sang đối chất tố cáo mới đòi được đồ đạc về. Những trường hợp đó thường là do quan lại biên giới đòi hối lộ, nhũng nhiễu, sứ bộ có đồ gì thì bị giữ lại hết cả, trong đó có sách, chứ triều đình Trung Hoa ít khi cấm đoán chuyện sách vở. Thông thường với triều đình Trung Hoa thì chuyện sứ bộ nước ngoài bị quan biên giới xách nhiễu thì bị coi là quốc sỉ, nên khi có thư tố cáo thì thường được giải quyết nhanh, đồ đạc được trả về. Chứ sách vở mà sứ bộ mua thì cũng chỉ là sách thông thường ở kinh đô, có gì đâu mà phải cấm đoán.
    hình như đợt này lê quý đôn có lấy được lại sách đâu. mà nhớ không nhầm là chỉ thu một số sách thôi, không phải tất cả, thấy cũng hơi lạ. bác có thông tin gì về bộ sách lê quý đôn mang sang trung quốc rồi sau đó thế nào không, đến giờ còn tồn tại không.

  2. #22
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Trích dẫn Gửi bởi Say Tỉnh Cuộc Đời
    hình như đợt này lê quý đôn có lấy được lại sách đâu. mà nhớ không nhầm là chỉ thu một số sách thôi, không phải tất cả, thấy cũng hơi lạ. bác có thông tin gì về bộ sách lê quý đôn mang sang trung quốc rồi sau đó thế nào không, đến giờ còn tồn tại không.
    Trong Bắc Sứ thông lục, bài Đề Từ, Lê Qúy Đôn có nhắc đến việc ông mang một số sách tự tay soạn sang Trung Hoa trong chuyến đi sứ, trong đó có các sách: Quần Thư Khảo Biện và Thánh Mô Hiền Phạm Lục. Cả hai sách này hiện vẫn còn, theo mình biết thì mới có Quần Thư Khảo Biện là đã được dịch ra Quốc ngữ, còn Thánh Mô Hiền Phạm Lục thì chưa.

    Sách của Lê Qúy Đôn dịch ra quốc ngữ khá nhiều, ngoài những quyển quen thuộc như Đại Việt thông sử, Vân đài loại ngữ hay Kiến văn tiểu lục, thì gần đây mới thêm quyển Thư Kinh diễn nghĩa cũng mới được dịch.

  3. #23
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    0

    sứ giả các nước đến trung quốc, gặp nhau trực tiếp còn bị cấm đào đâu ra buôn bán với nhau, hiệp định thương mại với chả trung tâm thương mại. phản lịch sử.
    khùng à? sứ Việt sang triều cống vẫn gặp và đàm đạo với sứ Triều Tiên, Lưu Cầu suốt, còn để lại nhiều bút tích. Cấm lúc nào?

  4. #24
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    6
    tặng cả sách cho sứ triều tiên, cơ mà chỉ được gặp mặt khi có ''thằng cao nhất'' triều trời tổ chức ăn chơi nhậu nhẹt. bình thường cấm gặp mặt riêng, trao đổi gì cũng chỉ qua thư kiểm soát của triều trời thôi.

  5. #25
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    179
    Trích dẫn Gửi bởi Say Tỉnh Cuộc Đời
    tặng cả sách cho sứ triều tiên, cơ mà chỉ được gặp mặt khi có ''thằng cao nhất'' triều trời tổ chức ăn chơi nhậu nhẹt. bình thường cấm gặp mặt riêng, trao đổi gì cũng chỉ qua thư kiểm soát của triều trời thôi.
    Bác cho xin nguồn của thông tin này.

  6. #26
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    6
    Thời xưa nước ta có lúc cống tượng người vàng thay thân, lệ này có từ thời nhà Trần.

    ___________________


    Nguyên sử - An Nam liệt truyện


    十四年,光昺卒,國人立其世子日烜 �遣中侍大夫周仲彥、中亮大夫吳德 � ��朝。十五年八月,遣禮部尚書柴 、 會同館使哈剌脫因、工部郎中李克忠 �工部員外郎董端,同黎克复等持詔 � ��日烜入朝受命。初,使傳之通也 止 由鄯闡、黎化往來,帝命柴椿自江陵 �抵邕州,以達交趾。閏十一月,柴 � ��至邕州永平寨,日烜遣人進書, : “今聞國公辱臨敝境,邊民無不駭愕 �不知何國人使而至于斯,乞回軍舊 � ��進。”椿回牒云:“禮部尚書等 奉 上命与本國黎克复等由江陵抵邕州入 �南,所有導護軍兵,合乘驛馬,宜 � ��首遠迓。”日烜差御史中贊兼知 刑 院事杜國計先至,其太尉率百官自富 �江岸奉迎入館。十二月二日,日烜 � ��見使者。四日,日烜拜讀詔書。 等 傳旨曰:“汝國內附二十余年,向者 �事猶未見從。汝若弗朝,則修爾城 � ��爾軍,以待我師。”又云:“汝 受 命為王,汝不請命而自立,今复不朝 �异日朝廷加罪,將何以逃其責?請 � ��之。”日烜仍舊例設宴于廊下, 等 弗就宴。既歸館,日烜遣范明字致書 �罪,改宴于集賢殿。日烜言:“先 � ��世,予初嗣位。天使之來,開諭 書 ,使予喜懼交戰于胸中。竊聞宋主幼 �,天子怜之,尚封公爵,于小國亦 � ��怜。昔諭六事,已蒙赦免。若親 之 禮,予生長深宮,不習乘騎,不諳風 �,恐死于道路。子弟太尉以下亦皆 � ��天使回,謹上表達誠,兼獻异物 ” 椿曰:“宋主年未十歲,亦生長深宮 �如何亦至京師?但詔旨之外,不敢 � ��。且我四人實來召汝,非取物也 ” 椿等還,日烜遣范明字、鄭國瓚、中 �杜國計奉表陳情,言:“孤臣廩气 � ��,恐道路艱難,徒暴白骨,致陛 哀 傷而無益天朝之万一。伏望陛下怜小 �之遼遠,令臣得与鰥寡孤獨保其性 � ��以終事陛下。此孤臣之至幸,小 生 靈之大福也。”兼貢方物及二馴象。
    Năm (Chí Nguyên) thứ mười bốn (năm 1277), Quang Bính chết, người nước ấy lập Thế tử là Nhật Huyên (tức Trần Nhân Tông), sai Trung thị đại phu là Chu Trọng Ngạn, Trung lượng đại phu là Ngô Đức Thiệu đến chầu. Năm (Chí Nguyên) thứ hai mươi lăm, tháng tám, đế sai bọn Lễ bộ thượng thư là Sài Xuân, Hội đồng quán sứ là Cáp Lạt Thoát Nhân, Công bộ lang trung là Đổng Đoan cùng bọn Lê Khắc Phục mang chiếu thư đến dụ Nhật Huyên vào chầu vâng mệnh. Trước đây sứ giả qua lại chỉ theo đường Thiện Xiển-Lê Hoa, đến nay đế sai Sài Xuân đi thẳng từ Giang Lăng đến phủ Ung Châu để vào Giao Chỉ. Tháng mười một nhuận, bọn Xuân đến trại Vĩnh Bình phủ Ung Châu. Nhật Huyên sai người đem thư đến nói: "Nay nghe nói quốc công chịu nhục đến nước nhỏ này, dân biên giới không khỏi không kinh ngạc, không biết là sứ người nước nào mà lại đi đến đây, xin rút quân về theo đường cũ để vào." Xuân đáp thư rằng: "Bọn quan Lễ bộ thượng thư ta vâng mệnh vua trên cùng sứ nước ngươi là bọn Lê Khắc Phục đi thẳng từ Giang Lăng đến Ung Châu vào An Nam, nước ngươi có quân lính dẫn đường, cùng có xe ngựa trạm, hãy đến đầu biên giới để đón từ xa." Nhật Huyên sai Ngự sử trung tán kiêm Tri thẩm hình viện sự là Đỗ Quốc Kế đến trước, rồi quan Thái úy dẫn trăm quan từ bờ sông Phú Lương đón vào quán sứ. Tháng mười hai, ngày mồng hai, Nhật Huyên đến quán sứ gặp sứ giả. Ngày mồng bốn, Nhất Huyên bái đọc chiếu thư, bọn Xuân truyền ý chỉ nói: "Nước ngươi nội phụ đã hơn hai chục năm, sáu việc trước kia vòn chưa làm theo. Nếu ngươi không chầu thì sửa thành ngươi, chỉnh quân ngươi để đợi quân ta." Lại nói: "Cha ngươi vâng mệnh làm vua, ngươi không xin lệnh mà tự lập, nay lại không chầu, ngày kia triều đình thêm tội thì lấy gì để tránh được hình phạt ấy? Xin hãy nghĩ kĩ đi." Nhật Huyên vẫn theo lệ cũ bày tiệc ở dưới mái hiên, bọn Xuân không đến dự tiệc. Đã về quán sứ, Nhật Huyên sai Phạm Minh Tự đem thư đến tạ tội, đổi tiệc ở điện Tập Hiền. Nhật Huyên nói: "Vua trước lìa đời, ta mới lên ngôi, sứ thiên triều đến đây mở đọc chiếu thư làm cho ta canh cánh vừa mừng vừa lo trong bụng. Trộm nghe vua Tống nhỏ dại, thiên tử thương hắn còn phong cho tước công, với vua nước nhỏ này chắc cũng thương hơn. Dụ sáu việc trước kia đã được tha bỏ. Còn như lễ tự mình vào chầu thì ta sinh lớn ở cung sâu, không thạo xe ngựa, không quen phong thổ, sợ chết ở dọc đường. Bọn con em từ quan Thái úy trở xuống đều như thế. Sứ thiên triều về rồi hãy kính gửi biểu bày tỏ tấm lòng thành này, cùng dâng vật lạ." Xuân nói: "Vua Tống chưa đến chục tuổi, cũng sinh lớn ở cung sâu, vậy sao cũng đến kinh sư? Ta không dám trình lên những việc ngoài chiếu chỉ. Vả lại bốn người bọn ta đến gọi ngươi thật, không lấy vật lạ vậy." Bọn Xuân về, Nhật Huyên sai bọn Phạm Minh Tự, Trịnh Quốc Toản, Trung tán là Đỗ Quốc Kế mang biểu trình bày rằng: "Kẻ bề tôi lẻ loi này khí chất yếu đuối, sợ đường đi gập gềnh, chỉ uổng phơi xương trắng, khiến cho bệ hạ thương xót mà cũng không có ích chi cho thiên triều. Cúi mong bệ hạ thương cái thế xa xăm của nước nhỏ này, làm cho thần giữ được tính mạng côi cút lẻ loi để thờ bệ hạ hết đời. Đấy là điều may lắm của kẻ bề tôi lẻ loi, cũng là cái phúc lớn của sinh linh nước nhỏ này vậy." Cùng cống phương vật và hai con voi thuần.

    十六年三月,椿等先達京師,留鄭國 �待于邕州。樞密院奏:“以日烜不 � ��但遣使臣報命,飾辭托故,延引 時 ,巧佞雖多,終違詔旨,可進兵境上 �遣官問罪。”帝不從,命來使入覲 � ��一月,留其使鄭國瓚于會同館。 遣 柴椿等四人与杜國計持詔再諭日烜來 �,“若果不能自覲,則積金以代其 � ��兩珠以代其目,副以賢士、方技 子 女、工匠各二,以代其土民。不然, �爾城池,以待其審處焉。”十八年 � ��,立安南宣慰司,以卜顏鐵木兒 參 知政事、行宣慰使都元帥,別設僚佐 �差。是月,詔以光昺既歿,其子日 � ��請命而自立,遣使往召,又以疾 辭 ,止令其叔遺愛入覲,故立遺愛代為 �南國王。
    Năm (Chí Nguyên) thứ mười sáu (năm 1280), tháng ba, bọn Xuân đến kinh sư trước, giữ bọn Trịnh Quốc Toản đợi ở Ung Châu. Xu mật viện tấu rằng: "Vì thấy Nhật Huyên không chầu, chỉ sai sứ giả báo mệnh, quanh co chối tội, dây dưa năm tháng, nhiều lời gian dối, làm trái ý chỉ, nên tiến binh đến trên cõi, sai quan hỏi tội." Đế không nghe, sai sứ giả nước ấy vào chầu. Tháng mười một, giữ sứ giả là bọn Trịnh Quốc Toản ở quán Hội Đồng, lại sai bốn người bọn Sài Xuân mang chiếu thư đến dụ Nhật Huyên vào chầu rằng: "Nếu không tự vào chầu thật thì hãy đúc tượng vàng để thay thân mình, lấy hai viên ngọc châu để thay mắt mình, lại lấy thêm kẻ sĩ giỏi, thầy phương kĩ, con gái, thợ khéo, mỗi nhóm đều hai người để thay cho người dân mình. Nếu không hãy sửa thành trì ngươi để đợi quân ta xét hỏi vậy." Năm (Chí Nguyên) thứ mười tám, tháng mười, đặt ra An Nam tuyên úy ti, lấy Bốc Nhan Thiết Mộc Nhi làm Tham tri chính sự, Hành tuyên úy sứ đô nguyên súy, đặt ra quan thuộc theo từng bậc. Tháng ấy, hạ chiếu rằng vì Quang Binh đã chết, con hắn là Nhật Huyên không xin lệnh mà tự lập, sai sứ đến gọi lại lấy cớ bệnh để từ chối, chỉ sai chú hắn là Di Ái vào chầu, cho nên lập Di Ái thay làm An Nam quốc vương.

    二十五年三月,鎮南王以諸軍還。次 �傍關,賊兵大集,王擊破之。命萬 � ��均以精銳三千人殿,力戰出關。 知 日烜及世子、興道王等,分兵三十餘 �,守女兒關及丘急嶺,連亘百餘里 � ��遏歸師。鎮南王遂由單己縣趨盝 , 間道以出,次思明州。命愛魯引兵還 �南,奧魯赤以諸軍北還。日烜尋遣 � ��謝,進金人代己罪。十一月,以 庭 直、李思衍、萬奴等使安南,持詔諭 �烜來朝。
    Năm (Chí Nguyên) thứ hai mươi lăm (năm 1288), tháng ba, Trấn Nam Vương đem các quân về. Đến ải Nội Bàng, quân giặc (An Nam) hội lớn, vương đánh phá được chúng, sai Vạn hộ là Trương Quân đem ba nghìn quân tinh nhuệ chặn sau, ra sức đánh ra ải. Dò biết Nhật Huyên cùng bọn Thế tử-Hưng Đạo Vương chia hơn ba chục vạn quân giữ từ ải Nữ Nhi đến núi Khâu Cấp, nối liền hơn một trăm dặm để chặn đường quân ta (Nguyên) về. Trấn Nam Vương bèn theo đường huyện Đan Kỉ đi thẳng đến Lộc châu, đi đường tắt để ra, về đến châu Tư Minh, sai Ái Lỗ dẫn binh về Vân Nam. Áo Lỗ Xích cũng dẫn các quân về phía bắc. Nhật Huyên liền sai sứ sang tạ tội, dâng tượng người vàng để tạ tội mình. Tháng mười một, đế lấy bọn Lưu Đình Trực, Lí Tư Diễn, Vạn Nô đi sứ đến An Nam, mang chiếu thư dụ Nhật Huyên vào chầu.

    二十六年二月,中書省臣奏旣罷征交 �,宜拘收行省符印。四月,日烜遣 � ��大夫陳克用等來貢方物。
    Năm (Chí Nguyên) thứ hai mươi sáu, tháng hai, bề tôi Trung thư tỉnh tấu là đã bãi binh đánh Giao Chỉ, xin nên thu lại ấn phù Hành tỉnh. Tháng tư, Nhật Huyên sai bọn Trung đại phu là Trần Khắc Dụng đến cống phương vật.

    ...

  7. #27
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Về vụ triều cống thì mỗ cũng thông thông rồi, dưng mà vụ voi thì trên facebook có 1 bạn reply như sau đây.



    Nghe bảo là Ngô Thì Nhậm chép trong tập bang giao hải ngoại.

  8. #28
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    43
    Chưa đọc tập Bang giao hải ngoại, nhưng về quy chế cống phẩm thường kỳ được quy ước giữa Trung Hoa và Việt Nam thì voi là một yêu cầu mang tính ngoại lệ và không có trong danh mục các đồ cống được quy định. Dù là phía nhà Thanh yêu cầu hay phía Quang Trung tự ý thì việc cống voi vẫn là một động thái ngoại lệ, mang tính đột xuất, chứ không mang tính định kỳ và thường lệ.

    Chủ ý của cả nhà Thanh lẫn Quang Trung thông qua sự kiện này có thể đều là mang mục đích chính trị. Quân Thanh vừa thất bại nặng ở chiến dịch Tết Kỷ Dậu, nên việc đòi hỏi cống phẩm là một thứ vũ khí vốn được coi như biểu tượng cho sức mạnh quân sự của Tây Sơn có thể được xem như một sự bù đắp lại thể diện, vì hành động buộc đối phương nộp vũ khí ngay sau cuộc chiến có thể xem như là động thái thể hiện sự răn đe. Ngược lại, việc Quang Trung cống voi thay vì các đồ cống như thường lệ cũng có thể được xem là động thái thể hiện uy thế; vì Tây Sơn là người chiến thắng trong chiến dịch Kỷ Dậu, lại cống một thứ vũ khí thay cho các đồ cống thông thường thì rõ ràng là một hành động dằn mặt khá rõ.

    Ý nghĩa thực sự của việc cống voi vì thế phụ thuộc vào việc ai mới là người giành chiến thắng trong chiến dịch Tết Kỷ Dậu. Về danh nghĩa thì Thanh không nhận là thua, chỉ nhận là rút quân về nước. Nhưng thực tế là Thanh thua, và việc đòi voi chỉ là để gỡ lại thể diện. Việc biếu vũ khí cho đối phương ngay sau một cuộc chạm trán quân sự thì phụ thuộc vào kết quả trận chiến, nếu bên biếu thua thì việc biếu vũ khí là hành động chấp nhận thế yếu và chấp nhận đã thua cuộc, còn nếu bên biếu thắng thì nó là động thái răn đe và tỏ uy thế của người chiến thắng. Thanh thua và muốn dùng sự kiện cống voi để gỡ lại thể diện, nhưng vô tình đó lại là cách tốt nhất để Tây Sơn phô trương uy thế của mình sau chiến thắng.

  9. #29
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    3
    Trích dẫn Gửi bởi Say Tỉnh Cuộc Đời
    tặng cả sách cho sứ triều tiên, cơ mà chỉ được gặp mặt khi có ''thằng cao nhất'' triều trời tổ chức ăn chơi nhậu nhẹt. bình thường cấm gặp mặt riêng, trao đổi gì cũng chỉ qua thư kiểm soát của triều trời thôi.
    Không đến mức đó đâu bạn. Sứ thần tuy có chịu sự quản lý, sắp xếp của triều đình bản xứ để tránh việc làm gián điệp nhưng việc đi lại khá tự do. Có rất nhiều câu chuyện sứ thần Việt đi thăm thú các nơi ở TQ và học hỏi những nghề hay đem về dạy dân. Chẳng hạn như nghề in mộc bản thời Lê, nghề làm lọng, nghề thêu đều được sứ thần học hỏi từ TQ về. Thời Hậu Lê bị mất nhiều tinh hoa văn hóa Lý Trần do chính sách hủy diệt văn hóa nên nhu cầu học hỏi văn minh TQ rất lớn. Lê Quý Đôn thì đi sứ sẵn tiện đi du lịch rồi ghi chép đủ chuyện. Nguyễn Du thì cũng tranh thủ ngao du lấy cảm hứng sáng tác. Sứ thần ngoài việc tiếp xúc thoải mái với dân chúng còn chơi bời với quan lại triều đình. Nào là nhậu nhẹt ngâm thơ đối liễn đủ kiểu.

    Chỉ có điều sứ bộ ra vào cửa quan phải chịu sự kiểm soát chặt để tránh mang hàng cấm, sách cấm vào nội địa cũng như đem những thứ mà TQ coi là độc quyền ra bên ngoài. Câu chuyện Phùng Khắc Khoan lén đem hạt giống ngô về nước thể hiện rõ điều đó.

  10. #30
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    3
    Theo ý kiến của mấy bạn China thì mấy bạn cũng xót ruột với trò này:


    Vassal states was really a sucker's game for China. In the past, the tributary offered by vassal states to emperors of China was composed of words only. In return, China had to give them real treasure such as gold and silver. That was the reason Ming emperor stopped Zhenghe from further exploring the world. The prospect of acquiring more vassal states terrified him.
    http://qr.ae/Rbm5qz

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •