Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 38
  1. #11
    Ngày tham gia
    Jan 2016
    Bài viết
    6
    Trực thăng vận: là một chiến thuật cụ thể của "Tìm và diệt"

    - "Tìm": dùng bom lớn để phát quang bãi đáp, đổ lực lượng xuống bảo vệ bãi đáp và bắt đầu tấn công xung quanh. Trong trường hợp bị tấn công, bãi đáp là nơi cố thủ để nhận tiếp viện quân số và vũ khí. Pháo binh và không quân cũng dễ dàng bắn yểm trợ rất chính xác các khu vực xung quanh.

    - "Diệt": Khi phát hiện lực lượng lớn đối phương, nếu còn đủ quân dự bị thì chỉ huy Mỹ sẽ tìm cách bao vây bằng cách cho trực thăng đổ quân ra sau lưng để chặn đường rút. Lúc này việc đổ quân gấp rút hơn và lệ thuộc nhiều vào địa hình nên cũng dễ bị phục kích.

    - "Mồi nhử": Với chiến thuật trực thăng vận như vậy, ở vùng rừng núi cả 2 phe không tìm cách kiểm soát đất mà tìm cách tiêu diệt nhau. Quân Mỹ cho lực lượng nhỏ đi "tìm", thực chất là làm mồi nhử, để khi phát hiện địch thì lập tức đổ thêm quân và dội bom tiêu diệt. Việt Cộng cũng tìm cách nhử đối phương vào địa hình có lợi, một vài xạ thủ dụ đối phương vào bãi phục kích lớn hơn, hoặc có khi cả một tiểu đoàn làm mồi nhử và có một trung đoàn phục sẵn chờ đánh khi Mỹ đổ quân xuống.

  2. #12
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    6
    thank bác nhiều lắm, mong được đọc thêm nhiều bài của bác về chiến thuật trong chiến tranh VN.

    Đó giờ học chỉ được dạy qua loa rằng trực thăng vận, thiết xa vận là dùng trực thăng, xe bọc thép đổ quân bao vây du kích. Đó giờ cứ hình dung hàng đoàn trực thăng và thiết xa xếp thành vòng tròn vây lấy mục tiêu. Nay đọc bác mới biết là ko phải như thế.

    Vậy luôn tiện xin cho tôi hỏi 2 câu:
    - Trận Ia Drang có phải là 1 trận trực thăng vận điển hình không?
    - du kích đánh thắng trận Ấp bắc bằng cách gì? Đó giờ đọc tới đọc lui mà vẫn ko hiểu làm sao họ đánh thắng trận đó cả.

  3. #13
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Bài viết
    28
    Trận Ia Drang là một trận khá đặc biệt. Vì đó là trận đầu tiên giữa quân chính quy QDNDVN với quân Mỹ, nên có những thứ mà sau này không thấy nữa, và cũng có những thứ xảy ra lần đầu tiên.

    Trung đoàn 33 tấn công Plei Me rồi rút, còn trung đoàn 66 của tướng Nguyễn Hữu An nằm đợi. Đúng như dự đoán, quân Mỹ đổ bộ vào sâu trong vùng rừng núi để đuổi theo trung đoàn 33. Họ đáp xuống ngay kế bên núi Chu Pong, nơi đóng quân của trung đoàn 66.

    Mở đầu trận đánh cả 2 bên đều bị bất ngờ. Phía QDNDVN có lẽ không ngờ quân Mỹ cơ động nhanh như vậy, một phần lực lượng đang đi lấy gạo, chỉ huy tiểu đoàn thì ... bận đi họp. Phía Mỹ cũng bất ngờ về lực lượng của đối phương, một trung đội đi xa khỏi đội hình rồi bị cô lập suốt một ngày đêm, suýt bị tiêu diệt.

    Quân Mỹ cố thủ ở bãi đáp. Trung đoàn 66 bao vây và nhiều lần tìm cách tấn công, nhưng hỏa lực pháo binh và không quân của Mỹ bắn chính xác, còn trực thăng liên tục đưa thêm viện binh. QDNDVN cũng bắt đầu áp dụng "nắm thắt lưng địch mà đánh", nên có 2 quả bom napam ném trúng quân Mỹ.

    Đến ngày thứ 3 thì quân Mỹ nắm vững được bãi đáp, tướng An rút quân. Mỹ điều B52 tới để rải thảm toàn khu vực, còn quân Mỹ đi bộ sang một bãi đáp khác. Trên đường đi thì lực lượng này bị phục kích, QDNDVN chờ địch đến trong vòng 50m rồi mới bắn, sau đó lập tức lao vào "ôm". Trong 8 giờ kế tiếp thiệt hại của Mỹ nhiều hơn cả 3 ngày bị vây trước đó. ( Phim "We were soldiers" bỏ mất đoạn hay nhất này [IMG]images/smilies/4.gif[/IMG])


    Sau trận Ia Drang, chiến thuật đánh bằng lực lượng lớn thẳng vào bãi đáp trực thăng, từng sử dụng hiệu quả để chống VNCH ( trận Bình Giã, Đồng Xoài), không thấy áp dụng với quân Mỹ nữa. Phương châm "nắm thắt lưng địch mà đánh" xuất hiện và được phổ biến rộng rãi tới toàn chiến trường miền Nam.

    Những chiến dịch trực thăng vận ở Tây Nguyên về sau không thấy có đánh lớn ở bãi đáp nữa, mà có đặc điểm là quân Mỹ bị dẫn dụ vào sâu trong địa hình bất lợi, bị phục kích, bị buộc phải tấn công các cứ điểm kiên cố ( trận đồi 875 năm 1967, trận Hamburger Hill năm 1969).

  4. #14
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Thiết xa vận

    Thời gian đầu, xe M113 làm mưa làm gió ở miền Tây Nam Bộ. Du kích quen đánh xe lội nước của Pháp, thường tổ chức phục kích tầm gần trong khoảng cách 40m. Kết quả là không những bắn không thủng giáp của M113, mà còn bị súng máy trên xe gây nhiều thiệt hại.

    Dần dần VC học được điểm yếu của loại xe này: xạ thủ súng máy trên nóc xe không hề được bảo vệ, nếu bắn hạ được xạ thủ thì chiếc xe chỉ còn là một khối sắt di động. Các tổ lái VNCH bắt đầu thấy mình bị tỉa từ khoảng cách xa, có khi hơn 100m. Năm 1963, nhờ tin tình báo của Phạm Xuân Ẩn mà du kích trên khắp miền Nam bắt đầu tập bắn trực thăng và xe M113. VC bắt đầu tập họp lực lượng để đánh ở cấp tiểu đoàn. Các cố vấn Mỹ cũng nôn nóng có một trận thắng lớn.

    Trận Ấp Bắc

    350 VC có công sự kiên cố và ngụy trang kĩ trong làng Ấp Bắc, xung quanh là ruộng lúa trống trải. Sự chủ quan và tin tình báo sai của VNCH ( quân địch đông gấp ba dự kiến), phối hợp không hiệu quả giữa chỉ huy VNCH với cố vấn Mỹ làm giảm hiệu quả tác chiến. Tuy nhiên họ vẫn có quân số đông gấp 5 và nhiều vũ khí hiện đại.

    Mở đầu, quân VNCH tấn công theo 2 hướng:
    - 2 tiểu đoàn bảo an tấn công từ phía Nam
    - 3 đại đội bộ binh tấn công từ phía Bắc
    VC chờ đối phương tới gần ( khoảng 20m) rồi mới bắn, quân tấn công bị kìm tại chỗ không cục cựa được. Bom và pháo dội nhưng công sự trong làng đủ kiên cố, hỏa lực phòng thủ không suy giảm.

    VNCH tung lực lượng dự bị tới phía Tây làng, gồm 2 đại đội được trực thăng chở tới, cùng 13 xe M113 chở theo một đại đội nữa.
    - Trực thăng chủ quan đáp xuống cách làng chỉ 200m bị súng máy bắn, 5 chiếc rơi hoặc không cất cánh được. Quân đổ bộ cũng lại bị kẹt giữa ruộng.
    - Xe M113 tới cạnh xác trực thăng và bắt đầu tấn công, nhưng các xạ thủ súng máy bị nhắm bắn. Khi xe tới gần thì VC xung phong tấn công bằng lựu đạn. Xe M113 rút chạy.
    - Một chiếc M113 có trang bị súng phun lửa, nhưng xăng xịn đã bị "ăn" thay bằng xăng dỏm, nên thay vì phun được khoảng cách 200m thì chỉ được 30m. Cố vấn Mỹ bó tay.

    Lực lượng trù bị cuối cùng - một tiểu đoàn dù được ném vào chiến trường. Cố vấn Mỹ đề nghị thả xuống phía Đông để khép lại vòng vây, nhưng tướng Cao Văn Viên muốn thả xuống phía Tây, chừa một hướng trống để nhử đối phương rút chạy thay vì chống cự đến cùng. Máy bay bị bắn đổi hướng bất chợt, tiểu đoàn dù tinh nhuệ thay vì rơi xuống vùng an toàn phía sau xe M113 thì lại rơi ngay trước làng, vài người xấu số còn rơi thẳng vào giữa làng. Quân dù vì thế cũng bị bắn không cục cựa được.

    Đến đêm cố vấn Mỹ muốn bắn pháo sáng để VC không thoát được, nhưng khi có pháo sáng thì quân VNCH trên ruộng lại bị bắn, cho nên cuối cùng không bắn nữa. VC rút lui thành công về hướng Đông còn bỏ trống.


    Sau trận Ấp Bắc, mâu thuẫn giữa chính quyền Mỹ với Ngô Đình Diệm lên cao, kết quả là vụ đảo chính vào cuối năm. Lực lượng trù bị cơ động của VNCH sẽ được mở rộng, có thêm Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến. Xe M113 sẽ được trang bị thêm tấm chắn để bảo vệ xạ thủ và hai súng máy nhỏ hai bên, còn VC sẽ được cung cấp các loại tên lửa chống tăng để tiếp tục chống "thiết xa vận".

  5. #15
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    17
    Village search

    Áp dụng đối với một ngôi làng nghi ngờ có VC nhưng phần lớn dân số được xem là dân thường thuộc về chính quyền VNCH.

    Dùng trực thăng cơ động hoặc hành quân đường bộ tới bao vây làng. Quan trọng là tốc độ và sự bất ngờ. Nội bất xuất, ngoại bất nhập.



    Trong hình là sơ đồ cuộc bao vây một ngôi làng sử dụng trực thăng, với 4 bãi đáp A, B, C, D.



    Sau khi đã khép chặt vòng vây, một phần lực lượng tiến vào làng để tìm VC. Lực lượng này chia làm nhiều nhóm với các nhiệm vụ khác nhau
    - Trinh sát và cảnh giới
    - Trực tiếp tìm kiếm
    - Hỗ trợ với vũ khí nặng
    - Kiểm soát dân chúng
    - Kiểm soát tù binh

    Ngoài lực lượng đáp xuống còn có lực lượng dự bị ở căn cứ hoặc trên trực thăng để hỗ trợ khi cần thiết.

    Phương châm là nhanh chóng và cẩn thận: triển khai nhanh chóng, bất ngờ nhưng xâm nhập và tìm kiếm cẩn thận, hạn chế thương vong.

  6. #16
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Trích dẫn Gửi bởi Argon
    Thiết xa vận

    Xe M113 sẽ được trang bị thêm tấm chắn để bảo vệ xạ thủ và hai súng máy nhỏ hai bên, còn VC sẽ được cung cấp các loại tên lửa chống tăng để tiếp tục chống "thiết xa vận".
    em nhớ không nhầm bác Vịt Paragame nói rằng con M113 trước đây có tấm chắn. Nhưng mà bọn xạ thủ thì có xu hướng nấp đó và bắn trim nên cố vấn mẽo bắt tháo hết ra cho nó bắn để mà sống

  7. #17
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    4
    Chắc là không đúng, bởi vì các nguồn đều nói rằng M113 các phiên bản sau mới có tấm chắn. Ban đầu xe này được thiết kế chỉ để chở quân, cho nên chưa nghĩ đến tấm chắn cho xạ thủ. Ở chiến trường VN mới sử dụng để xung kích.

    Phiên bản gốc



    Phiên bản M113 ACAV nắm 1966


  8. #18
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    6
    Pháo kích cứ điểm

    Chiến lược của Mỹ đòi hỏi xây dựng nhiều căn cứ hỏa lực ( sân bay, trận địa pháo, kho vũ khí ...) rải rác khắp miền Nam. VC nhanh chóng nhận ra đó là yếu điểm và tiến hành tấn công các cứ điểm này. Một chiến thuật hiệu quả là pháo kích quấy rối.

    Pháo kích ( standoff attack):
    - Trinh sát kĩ lưỡng
    - Sử dụng các loại cối, sơn pháo, súng không giật, Kachiusa cầm tay ... bí mật vận chuyển đến gần mục tiêu
    - Pháo kích nhanh gọn ( vài chục quả đạn trong vòng dưới 5 phút)
    - Rút lui theo lối đã định sẵn

    Chống pháo kích:
    Quân Mỹ cũng tìm cách hạn chế thiệt hại từ các cuộc tấn công này bằng các biện pháp:
    - Xây dựng nhiều công sự trong các cứ điểm
    - Thường xuyên thay đổi chỗ đậu máy bay
    - Nghiên cứu địa hình và chuẩn bị sẵn phương án đánh trả



    Trong hình là kế hoạch bảo vệ sân bay Sóc Trăng. Nghiên cứu địa hình cho thấy vị trí số (9) thường xuyên được VC sử dụng để đặt súng không giật 75 ly, do đó pháo binh Mỹ luôn canh sẵn tọa độ để nã quanh khu vực ngay khi bị pháo kích. Các nhóm tuần tra cũng thường xuyên tổ chức phục kích ở vị trí số (8) để đón đánh các nhóm tấn công.

  9. #19
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    7
    Đặc công

    Một chiến thuật khác để đánh phá các cứ điểm, là sử dụng đặc công.

    Đặc công thường phải trải qua nhiều tháng huấn luyện về ngụy trang, địa hình, chất nổ, vô hiệu hóa chướng ngại vật ... Các kĩ năng của đặc công không có gì là bí mật, nhưng cách tổ chức, vận dụng và kỉ luật đã tạo ra sự khác biệt.



    Một đội hình đặc công điển hình bao gồm nhiều nhóm với các nhiệm vụ khác nhau:

    - Đột phá: tổ 4 người với dụng cụ cắt dây thép và bộc phá, bí mật mở đường vào căn cứ.
    - Tấn công: trang bị súng và thuốc nổ để tiêu diệt công sự và kho tàng.
    - Yểm trợ hỏa lực: trang bị cối và pháo ( hỏa lực gián tiếp) hoặc AK và RPG ( hỏa lực trực tiếp)
    - Bảo vệ: tổ 4 người trang bị RPG và 2 AK, cầm chân địch phản kích.
    - Một tiểu đội bộ binh dự bị.

    Nhóm đột phá bí mật phá mìn, cắt dây thép. Tốn khoảng 6 giờ để vượt qua 200m chướng ngại. Khi chuẩn bị tấn công, nhóm hỏa lực yểm trợ nã cối, vờ như một cuộc pháo kích thông thường để đẩy quân phòng thủ vào trong công sự. Nhóm tấn công nhanh chóng tiến vào theo lối đã mở sẵn, ném thuốc nổ để diệt địch lúc này đã dồn vào các boongke. Tấn công nhanh gọn và rút lui trong vòng 30 phút.



    Chống đặc công:
    Điểm yếu của chiến thuật đặc công là cần thời gian để xâm nhập và cần thông tin chính xác về mục tiêu. Các phương pháp của quân Mỹ:
    - Tăng cường các cuộc tuần tra chủ động
    - Ngẫu nhiên bắn phá khu vực xung quanh
    - Ngẫu nhiên thay đổi cấu trúc phòng thủ
    - Tăng số công sự chiến đấu, giảm số boongke trú ẩn
    - Dựng thêm hàng rào kẽm gai cả bên trong căn cứ, chia căn cứ thành nhiều khu vực khác nhau để không bị đặc công đánh phá cùng lúc.

  10. #20
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    2
    Hẳn nào mấy ông bộ đội thi thoảng lại thấy báo động, rồi bị phạt bằng cách đào công sự

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •